Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342341

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2341 lượt.

một cái: “Còn Thượng tiên sinh thì sao?”
Thượng Tu Văn tỏ ý bảo nhân viên phục vụ rót thêm trà cho anh: “Tôi cũng không uống rượu, đợi chút nữa sẽ dùng trà thay rượu kính chủ tịch Tần một ly là được rồi.”
“Tu Văn, hai tháng trước lúc chúng ta cùng ăn cơm anh có uống rượu mà, không biết tại sao lại cai rượu thế.” Hạ Tĩnh Nghi ngồi thẳng, ra chiều nghĩ ngợi hỏi.
Giọng nói Thượng Tu Văn vô cùng bình thản: “Dạo này tôi cai thuốc lá và rượu rồi.”
“Chẳng lẽ có kế hoạch gia đình với phu nhân đây?”
Câu hỏi đường đột này khiến cho Cam Lộ hơi cau mày, nhưng Thượng Tu Văn lại mỉm cười quay sang Cam Lộ, ánh mắt dịu dàng, như thể hai người đã ngầm hiểu ý nhau. Dưới ánh mắt chăm chú của anh, Cam Lộ cũng nhoẻn miệng cười, Thượng Tu Văn lúc này mới quay lại nhìn Hạ Tĩnh Nghi với anh mắt nghiêm khắc: “Đã là kế hoạch gia đình, hình như không nhất thiết phải nói với mọi người ở đây rồi.”
Mới dọn lên được vài món, điện thoại Thượng Tu Văn bỗng vang lên, anh nhìn số hiển thị trên màn hình, nói “xin lỗi” rồi đi ra ngoài nghe máy.
Hạ Tĩnh Nghi vờ không để tâm nhìn Cam Lộ: “Thượng phu nhân, nếu tôi nhớ không lầm thì cô là giáo viên, bây giờ ở trường đang nghỉ đông đúng không?”
Cam Lộ hờ hững gật đầu.
“Nghỉ lễ có kế hoạch gì không?”
“Nghỉ lễ tôi còn phải đi học nâng cao.”
“Ồ thì ra là vậy. Thời gian nay tôi thường gặp Tu Văn ở thành phố J, tôi đoán gần đây anh ấy e rằng phải thường xuyên ở đó, cô không đi cùng anh ấy, thật tiếc quá.”
Cam Lộ thấy buồn cười nhìn Hạ Tĩnh Nghi: “Cô Hạ, cảm ơn cô quan tâm…” Thượng Tu Văn đột ngột quay lại, đặt tay lên vai vợ, nhẹ nhàng nói: “Lộ Lộ, có lẽ anh phải đi trước đây.”
“Sao thế?”
“Anh phải đi Brazil gấp.”
Cam Lộ chưa kịp mở miệng, Hạ Tĩnh Nghi đã cướp lời: “Tu Văn, có phải Thiếu Côn xảy ra chuyện rồi không?”
Thượng Tu Văn dường như hơi sững người lại, sau đó ném ánh mắt nhìn sắc lạnh về phía Hạ Tĩnh Nghi rồi lập tức lắc đầu: “Anh ấy vẫn khỏe. Xin lỗi các vị, tôi đi trước đây.”
Cam lộ ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt của Hạ Tĩnh Nghi đang nhìn họ trừng trừng không chút e ngại. Cô đầy bụng nghi hoặc nhưng vẫn điềm nhiên gật đâu, rồi cũng đứng dậy, nhẹ nhàng nói: “Em về giúp anh chuẩn bị hành lý,” sau đó cất cao giọng nói với Tần Trạm, “Tần Trạm, cho tôi gửi lời xin lỗi đến chú Tần, chúng tôi có việc gấp phải đi trước.”
Ra khỏi khách sạn, Thượng Tu Văn vừa cho xe chạy ra đường lớn vừa nói: “Thiếu Côn xảy ra chuyện ở Brazil rồi, anh ấy bị cáo buộc tham gia rửa tiền, đã bị cảnh sát bắt giữ để phục vụ điều tra án, anh phải đi ngay sang đó một chuyến.”
Cam Lộ giật nảy mình, rửa tiền là từ nghe rất xa lạ và nguy hiểm, vượt quá phạm vi hiểu biết của cô: “Có nghiêm trong lắm không?”
“Bây giờ chưa thể nói được, công ty anh ấy chuyên về xuất nhập khẩu, một phần nhỏ nguyên liệu thép của Húc Thăng là do anh ấy làm đại lý, dính vào những chuyện cáo buộc thế này rất phiền phức.”
Cam Lộ ngần ngừ một lúc: “Cô Hạ quen biết Thiếu Côn?”
“Họ quen biết nhau trước.” Thượng Tu Văn thờ ở nói, “Nhưng rất lâu rồi hình như không có liên lạc với nhau.”
“Vậy tại sao cố ấy nghe đến Brazil liền nghĩ đến Thiếu Côn?”
Thần thái Thượng Tu Văn nhìn chẳng khác gì so với vừa rồi, nhưng Cam Lộ đã rất quen thuộc với từng biểu hiện nhỏ nhặt nhất của anh, cơ má dưới của anh khẽ động đậy, chứng tỏ anh đang cắn chặt răng. Một lúc lâu sau, anh mới mở miệng nói, giọng ôn hòa: “Chuyện này anh cũng rất lấy làm kỳ lạ, cứ cho là Thiếu Côn có liên lạc với cô ấy cũng không thể xảy ra chuyện là báo tin cho cô ấy biết ngay, e rằng anh hiện giờ cũng không thể giải thích chính xác cô ấy cho ý gì.”
Cam Lộ im lặng không nói nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện ngoài trời tuyết lại rơi, hình như có xu hướng rơi nhiều thành một trận tuyết dày. Một mùa đông khắc nghiệt, tuyết rơi nhiều như năm nay trong trí nhớ của cô hình như rất hiếm gặp ở thành phố này.
Thượng Tu Văn chuyên tâm lái xe, không lâu sau đã về đến nơi họ ở, anh cho xe chạy chầm chậm vào hầm xe, đậu xe vào vị trí xong mới quay sang nhìn Cam Lộ, thái độ vô cùng nghiêm túc: “Anh nghĩ cô ấy sẽ còn nói với em nhiều điều khác nữa, Lộ Lộ ạ, có khi là tình cờ gặp cô ấy; có khi là cô ấy sẽ cố tình đến tìm em. Cô ấy còn nói gì nữa, anh cũng không rõ. Anh chỉ có thể nói với em, nếu em có bất kỳ nghi vấn gì, nhớ nói cho anh biết trước, đừng phán đoán theo lời cô ấy.”
Cam Lộ theo anh xuống xe, đi đến thang máy, cuối cùng cũng nhịn không được, buồn buồn nói: “Tu Văn, cô ấy là người phụ nữ có sự nghiệp, có địa vị cao, lẽ ra bận rộn mới phải. Theo anh nói, chuyện của hai người đã thành quá khứ, cô ấy có lý do gì mà cứ bám riết lấy em không buông?”
Thượng Tu Văn nhấn nút mở cửa thang máy, chăm chú nhìn số tầng hiển thị trên màn hình nhỏ phía trên: “Về chuyện này, e rằng anh không thể cho em một lời giải thích rõ ràng. Chuyện cô ấy và anh đúng là đã thành chuyện cũ, cũng có thể cô ấy có cách nhìn về chuyện cũ khác anh.” Anh không hề quay sang nhìn cô, vươn tay kéo cô nép vào mình, “Nhưng anh hiểu rất rõ, đối với anh, bây giờ chung s