Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342344
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2344 lượt.
ấy tay bặm trợn không biết làm cách nào lọt vô được trường quay, bước lên nhìn mặt rồi tặng cho Lý Tư Bích một cái tát trời giáng, bây giờ ở đây đang vô cùng hỗn loạn, chấn động cả đài truyền hình.”
Cam Lộ trợn mắt đớ lưỡi. Cô và chị dâu Trần Vũ Phi giao thiệp không nhiều, trong ấn tượng của cô, đó là người phụ nữ dung mạo xinh đẹp, nói năng cởi mở,tuy có gia thế nhưng cử chỉ không hề hống hách,kiêu căng, ngược lại còn rất thân thiện khéo léo, thật không ngờ lại có thể hành động như vậy, chạy đến đây không chút do dự ra tay đánh người.
“Họ vẫn còn ở đó chứ?”
“Dĩ nhiên, cô ta đang ngồi chễm chệ trên sân khấu, yêu cầu lãnh đạo đài ra mặt nói chuyện nên xử lý thế nào đối với cô dẫn chương trình đạo đức bại hoại này.”
“Tớ lập tức đến đó ngay, cậu ra cổng đài đón tớ nhé.”
Tiền Giai Tây kinh ngạc: “Cậu cũng có hứng thú xem xì căng đan này à?”
Cam Lộ chạy đến đài truyền hình, chỉ thấy trước trường quay có rất nhiều nhân viên bảo vệ đang đứng đó, ngăn không cho tùy tiện vào hiện trường, Tiền Giai Tây đứng đợi ở ngoài không biết từ đâu kiếm được chiếc thẻ nhân viên choàng vào cổ cô, hai người bước vào trong, Cam Lộ vừa nói cho Tiền Giai Tây biết người phụ nữ đang làm loạn đó là chị dâu của Thượng Tu Văn.
“Á, thật không?” Tiền Giai Tây vô cùng kinh ngạc, “Vậy anh họ Thượng Tu Văn thật có thực lực cũng rất có gia thế đấy nhỉ, sao cậu chưa bao giờ nói có họ hàng lợi hại như vậy.”
“Lợi hại gì, xấu mặt thì có.” Cam Lộ đành cười trừ.
“Cậu thật là, lần trước ở cổng sau đài tụi mình thấy nhân tình của Lý Tư Bích, cậu chẳng hề nói cho tớ biết đó là họ hàng nhà cậu.”
“Cho tớ xin đi, anh ta chỉ là anh họ của Tu Văn, tớ cũng chẳng qua lại gì nhiều với anh ta. Hơn nữa cảnh tượng lúc đó tớ hét toáng lên là anh họ thì có gì hay ho?”
Tiền Giai Tây cười lớn, sau đó tấm tắc khen: “Chị dâu cậu thật dũng cảm, rõ ràng là đã chuẩn bị kỹ càng mới đến đây, mấy gã đẹp trai to con mặc đồ đen ngăn không cho người không phận sự vào, chị ta vừa đến đã tặng cho người ta một cái tát, tát xong còn không cho Lý Tư Bích đi. May mà hôm nay chỉ thu hình chứ không phát trực tiếp, nếu không xảy ra chuyện lớn rồi. Bên đài nói sẽ báo cảnh sát, chị ta không hề tỏ ra nao núng, nói thật đúng lúc, chị ta cũng lập túc gọi đường dây nóng cho các báo lớn, mời phóng viên đến đây viết bài. Trong đài sợ làm quá truyền ra ngoài sẽ thành tiếng xấu, phó giám đốc đài vừa mới qua đó, đang khuyên chị ta đổi địa điểm để nói chuyện.”
Hai người bước vào, chỉ thấy trong trường quay đã yên tĩnh trở lại, bảo vệ đã mời tất cả những người không liên quan ra ngoài, chỉ còn một vài nhân viên đài ở lại, trên sân khấu có đặt hai chiếc ghế sô pha màu đỏ, bên trái là Lý Tư Bích mặt mày thất sắc, đầu óc rối bời, cô ta quay mặt vào trong ngồi bên cạnh là người đàn ông trung niên có vẻ là lãnh đạo đài, còn chị dâu xinh đẹp Trần Vũ Phi ngồi chiếc ghế bên phải, chị mặc một chiếc áo khoác da màu xám đậm, rất sang trọng, quý phái, phía sau là một gã đàn ông cao lớn vận vest đen đứng bất động, mặt mày dữ dằn, bặm trợn.
Tiền Giai Tây thì thào nói: “Cậu xem, có giống cảnh trong phim không?”
Nhưng Cam Lộ thì lại thấy người phụ nữ kiều diễm đang ngồi hàng ghế khán giả, mặc bộ đồ màu xanh nước biển vô cùng tinh tế, không ai khác chính là Hạ Tĩnh Nghi, cô ta đang ngồi nghiêng, hai chân vắt chéo lên nhau, đang nhìn lên sân khấu với vẻ mặt thích thú.
“Sao cô ta cũng có mặt ở đây?” Cam Lộ nhíu mày hỏi nhỏ, hất mặt về phía Hạ Tĩnh Nghi.
“Hạ Tĩnh Nghi ấy à? Hôm nay làm chương trình phỏng vấn cô ta mà, cô ta xem ra cũng rất nhiều chuyện đấy, còn một vị khách mời nữa là một nhà kinh tế học rất nổi tiếng, người ta rất tự trọng, nhìn thấy cảnh này lập tức bỏ đi. Không ngờ cô ta lại không đi, còn ngồi đó xem náo nhiệt, cô ta dù sao cũng là khách mời, bảo vệ cũng không tiện thẳng thừng mời cô ta ra ngoài.”
Cam Lộ thầm cảm thấy có gì không đúng, cô thấy Hạ Tĩnh Nghi chẳng hơi đâu mà ngồi xem trò náo nhiệt này nhưng bây giờ cô không thể nghĩ nhiều, bèn bước lên cất tiếng gọi: “Chị Vũ Phi.”
Trần Vũ Phi nhìn thấy cô, có chút bất ngờ, cười lạnh lùng nói: “Đúng là bà cô mình không tiện ra mặt, lại đẩy em đến đây. Lộ Lộ, chị khuyên em đừng nên xen vào chuyện không phải của mình.”
“Sao lại không phải chuyện của em?” Cam Lộ cũng cười, “Chị Vũ Phi, có gì từ từ nói, ở đây cũng là chỗ làm việc của người ta, chi bằng hẹn ở một nơi khác rồi gọi anh Ba đến, mọi người gặp mặt nói cho rõ ràng có phải tốt hơn không.”
Trần Vũ Phi bĩu môi: “Lộ Lộ, em không hiểu anh Ba của em rồi, anh ta trước nay làm cái gì cũng không dám làm, chứ đừng nói là dám nhận, đến mới là lạ đó.” Chị ta quay sang Lý Tư Bích, “Chi bằng cô gọi cho anh ta, bình thường không phải chỉ cần cô gọi một tiếng, anh ta phóng xe hơn trăm cây số từ thành phố J đến đây để gặp cô sao? Để xem hôm nay anh ta có đến cứu cô không.”
Lý Tư Bích dường như đã lấy lại bình tĩnh, lạnh lùng nói: “Tôi hoàn toàn không biết chị đang nói gì. Tôn đài trưởng, báo cảnh sát đi, đài truyền hình không phải cái chợ, có thể tùy t