Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342347
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2347 lượt.
thu hồi qưyền phê duyệt tài chính của anh Ba từ lâu rồi, anh ta trước nay luôn vung tay quá trán, số tiền có thể dùng trong tầm tay chắc chắn có giới hạn, đột nhiên dùng một số tiền lớn như vậy, nhất định là có uẩn khúc. Lộ Lộ, anh sẽ gọi lại cho em sau.”
Cam Lộ đặt điện thoại xuống, chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, toàn thân rã rời, muốn lên giường nghỉ ngơi sớm, nhưng chuyện buổi sáng cứ lởn vởn trong đầu cô. Tuy cô không hề quan tâm đến Ngô Úy, cũng chẳng có giao tình sâu nặng với Trần Vũ Phi nhưng lại không thể giống như Tiền Giai Tây, xem toàn bộ chuyện này như một vở tấu hài chẳng chút liên quan đến mình.
Hôn nhân đến bước đường này, khiến cho người ta không khỏi xót xa. Nghĩ đến vẻ mặt bi thương của Trần Vũ Phi lúc sắp rời khỏi, lòng cô dậy lên một niềm thương cảm khó tả.
Ngày hôm sau, Cam Lộ lái xe đến siêu thị mua sắm rất nhiều đồ đạc, sau đó lái thẳng đến nhà cha, nhìn thấy căn nhà hai phòng nho nhỏ đã được dọn đẹp sạch sẽ, gọn gàng như li như lau, không còn một hạt bụi, ông Cam mười mấy năm nay chẳng đế ý đến chuyện nhà cửa, có thể thấy dì Vương thường ngày ở đây đã phải rất vất vả. Cô vào bếp bận rộn chuẩn bị đồ ăn, ông Cam lấy ghế ngồi trước cửa bếp, nói chuyện với cô, hai cha con đều rất vui.
“Lộ Lộ, lúc con hơn mười tuổi một chút đã bắc ghế trèo lên tập tành nấu ăn, cứ nghĩ đến là cha thấy mình thật vô dụng.”
Ông Cam từ trước đến nay đều không làm việc nhà, Lục Huệ Ninh cũng chẳng để hồn ở nhà. Cam Lộ từ khi hiểu chuyện đã phụ trách lau dọn nhà cửa, sau khi ăn chán cơm canh nguội lạnh mà ông Cam ngày ba bữa mua ở căn tin xưởng may đem về, đành tự mình học nấu ăn. Cô không muốn cha mình lại tự than thân trách phận nên vừa cầm dao thuần thục xắt thịt bò vừa cười nói: “Vậy cũng tốt mà, bây giờ con gái cha giỏi giắn, đảm đang, từ ngoài vào trong gì cũng có thể ứng phó được.”
“Haizzz, cha thật không xứng làm cha mà, may mà con gả vào nhà giàu có. Bây giờ chỉ mong con và Tu Văn chung sống hòa thuận là cha mãn nguyện lắm rồi.”
“Cha, cha đừng nói những lời như thế nữa, cha còn chưa đến 60 tuổi mà, bây giờ không còn phải lo lắng gì nữa, đợi thời tiết ấm hơn, cha dẫn dì Vương đi đu lịch, tận hưởng cuộc sống.”
Ông Cam lắc đầu cười: “Cha chẳng có tâm trí để đi đâu, giống như hiện giờ lâu lâu đánh bài, uống chút rượu là được rồi.”
Cam Lộ kinh ngạc, dao đang cầm trên tay trượt xuống, cắt ngay vào ngón giữa, hoảng loạn rịt chặt tay lại, quay sang trừng mắt nhìn ông Cam: “Cha, cha vẫn uống rượu sao?”
Ông Cam vội vàng nói: “Cha không có uống, con đừng có chuyện bé xé ra to như thế, cha chỉ là thuận miệng nói thôi.”
“Cha đừng có dọa con,” Cam Lộ buồn bực nói, tiếp tục thái rau, “Lời bác sĩ dặn cha không phải là không biết. Gần đây sức khỏe của cha thế nào, có chỗ nào khó chịu không?”
“Thì vẫn vậy thôi, già rồi, đâu thể so với thời còn trai trẻ. Dạo này cha mập ra một chút, dì Vương con giúp cha nới rộng lưng quần rồi. À, đúng rồi, Tu Văn chừng nào mới về?”
“Anh ấy chưa nói cụ thể, chắc phải mấy ngày nữa.”
“Các con kết hôn cũng đã hai năm rồi, nên nghĩ đến con cái là vừa rồi đấy.”
“Cha, sao bỗng dưng cha nhắc đến chuyện này?”
“Nhân tuổi còn trẻ sinh con, sức vóc mới nhanh hồi phục. Lúc mẹ con sanh con chỉ mới 21 tuổi, mới đầy tháng bà ấy đã ra khỏi nhà, làng xóm cứ nói không nhận ra bà ấy vừa sinh con.”
Cam Lộ lại một lần nữa ngạc nhiên, đây dường như là lần đầu tiên cha cô nhớ về Lục Huệ Ninh ngày xưa, hơn nữa giọng nói ôn hòa, không mang chút tâm trạng nào, cô quay đầu lại nhìn, chỉ thấy ông Cam ngồi tựa lưng vào ghế, ánh mắt hơi mờ đục nhìn bức tường phía trước mặt, nét mặt thẫn thờ, rõ ràng nỗi buồn chất chứa bấy lâu trong lòng đã ngời lên tia ấm áp.
Người phụ nữ ông hận lại cũng đồng thời khiến ông hoài niệm nhiều như thế, Cam Lộ nhất thời ngẩn ra. Ông Cam nhận thấy ánh mắt chăm chú của con gái đang nhìn mình, lắc lắc đầu, như thể muốn xua đi nỗi lòng thi thoảng trào dâng trong ông.
“Lộ Lộ, cha biết bây giờ áp lực xã hội rất nặng nề, người trẻ tuổi phải bận rộn với sự nghiệp, mẹ chồng con cũng rất bận, chắc không thể giúp tụi con trông cháu, cha và dì Vương có thể giúp một tay, mấy hôm trước dì Vương có nói chuyện này với cha.”
Cam Lộ không ngờ dì Vương lại có lòng như vậy, rất cảm động: “Dì Vương thật tốt cha à, cha phải đối xứ tốt với dì ấy đấy nhé. Còn chuyện con cái, con và Tu Văn đã có kế hoạch, đừng lo.”
Cam Lộ nấu xong bữa tối thịnh soạn, hai cha con cùng ngồi ăn với nhau, ăn xong, cô thu dọn đồ ăn, dọn dẹp bát đĩa đâu ra đó, rồi cùng cha vừa ngồi cắn hạt dưa vừa ngắm đêm xuân, đến lúc ông Cam mắt lờ đờ buồn ngủ, cô mới lái xe về nhà. Mấy hôm sau, Ngô Lệ Quân vẫn ở lại thành phố J, Cam Lộ ngày ngày đến thăm cha, nếu không phải Thượng Tu Văn không có ở nhà, cô đã cảm thấy cái Tết này hoàn hảo đến không mong gì hơn rồi.
Tết này Tiền Giai Tây túc trực ở đài truyền hình để làm chương trình, không về nhà ăn Tết, Cam Lộ hẹn cô đến nhà cha mình cùng ăn cơm. Lúc ăn cơm ông Cam hỏi chuyện chung thân đại sự của Tiền Giai Tây, cô vui vẻ nói: “Chú