Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342349
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2349 lượt.
ăm ông ấy một chút, lúc này lại đi hâm nóng mối quan hệ này, không chỉ là quá muộn mà bản thân cô cũng chẳng thể làm được điều đó.
Cam Lộ sao lại không nghĩ đến điều này, cô đành nhè nhẹ thở ra: “Có lẽ cô ta có ý đồ xấu xa, vứt cho em một câu hỏi khó, muốn xem em làm thế nào.”
“Lộ Lộ, nếu anh có chuyện gì, cần em giúp đỡ, em sẽ làm thế nào?”
Cam Lộ ngạc nhiên rồi cười ngượng: “Đây chỉ là giả định của anh mà thôi, nếu thật sự anh xảy ra chuyện, căn bản là sẽ chẳng mở lời với em, đâu đến lúc cần em phải làm gì.”
Nhiếp Khiêm cũng cười: “Em xem, nhắc đến anh là em vô cùng tỉnh táo, dù là như lúc này, một chút suy nghĩ về anh chắc cũng chẳng có.
Còn đối với chồng, em lại quan tâm đến hồ đồ rồi, hy vọng chồng em sẽ hiểu được sự quan tâm này của em.”
Lòng Cam Lộ bỗng dậy lên nhiều cảm xúc đan xen lẫn lộn, cô trầm ngâm: “Xin lỗi Nhiếp Khiêm, có lẽ em có chút mặt dày, ỷ được anh quan tâm, cứ đến làm phiền anh mãi.”
“Anh rất hiểu, nếu em không phải thật sự cảm thấy sợ hãi, không quyết đoán được thì sẽ không gọi điện thoại tìm anh.” Nhiếp Khiêm bình tĩnh nói, “Anh vẫn cứ câu nói đó, anh rất vui vì lúc em lo lắng, sợ hãi có thể tìm đến anh.”
Cam Lộ không thể một lần nữa tố anh tự đại, đúng lúc cô không biết nói gì thì đầu đây bên kia vọng đến một giọng nữ: “Nhiếp Khiêm…” Cô sững người, chỉ nghe giọng nói lanh lảnh hệt như tiếng chuông ngân, còn mang chút nũng nịu: “Đến lượt anh đánh rồi đấy.” Nhiếp Khiêm dịch điện thoại ra xa một chút, hơi cao giọng nói: “Đợi chút, tôi vào ngay.”
Cam Lộ có thể chắc chắn giọng nói đó là của Tần Nghiên Chi, cô nói: “Làm phiền anh rồi, anh vào đi.”
“Đợi chút, anh trả lời câu hỏi của em trước đã. Tiếng nói của Tần Vạn Phong trên thị trường nhà đất là điều chắc chắn không cần phải nghi ngờ, có mối quan hệ như thế với mẹ em, em mở miệng xin ông ấy ra mặt, chắc ông ấy cũng sẽ không làm khó em đâu. Nhưng bây giờ em căn bản là chưa làm rõ chuyện gì đang xảy ra, mạo hiểm hành động e rằng không sáng suốt cho lắm.”
“Ừm, em hiểu rồi, cảm ơn anh.”
“Đừng khách sáo như thế. Vẫn không định hỏi anh, Tần Nghiên Chi vì sao lại đang ở cùng với anh à?”
Cam Lộ cười khe khẽ: “Em đâu có quyền hỏi chuyện đó, tuy rằng em quả thật có chút tò mò. Nếu
anh chủ động nói với em, em sẽ không ngại lắng nghe.”
Nhiếp Khiêm cười lớn: “Không, trừ phi em thật sự quan tâm đến anh, nếu không anh sẽ không chủ động thỏa mãn sự tò mò của em đâu. Bây giờ anh phải vào đây, tạm biệt.”
Nói xong điện thoại, Cam Lộ bình tâm lại một chút. Cô nghĩ, đúng như những gì Nhiếp Khiêm nói, cô chưa hiểu rõ sự việc, tự chuốc lấy phiền phức cho mình cũng chẳng ích gì, chi bằng cứ chờ xem sự việc tiến triển thế nào.
Cô liên tục mất ngủ mấy đêm liền nên bây giờ đã thấy thấm mệt, tối nay đã bình tĩnh hơn một chút, có thể ngủ ngon rồi. Lúc hai cánh tay vươn ra ôm lấy cô, cô cứ tưởng mình đang nằm mơ, nhưng lập tức giật mình tỉnh giấc, đang định kêu thất thanh thì giọng nói của Thượng Tu Văn đã nhẹ nhàng vang lên bên tai cô: “Xuỵt, đừng sợ, là anh đây.”
Cô cảm thấy nhẹ nhõm trở lại, ôm chặt lấy anh, cơn ngái ngủ vẫn còn, nhưng trong thoáng chốc ngực cô trào dâng niềm phấn khích khôn tả. Thượng Tu Văn thường xuyên đi công tác, lần đi này không quá dài nhưng trong khoảng thời gian này xảy ra rất nhiều chuyện, bây giờ lại được ôm anh, cô chỉ cảm thấy dường như cô và anh chưa bao giờ xa nhau lâu như thế, lần đầu tiên cảm nhận cảm giác trùng phùng.
“Em tưởng mai anh mới về.”
“Bây giờ đã rạng sáng rồi, đã là ngày mai rồi.” Thượng Tu Văn vừa nói vừa hôn cô: “Anh quá cảnh ở Hồng Kông, đây là chuyến bay sớm nhất, vốn dĩ không muốn gọi em dậy, định xuống phòng khách ngủ, nhưng không nỡ về nhà rồi mà không ôm em.”
“Thiếu Côn bên đó…”
Anh khóa môi cô bằng nụ hôn, mơ màng nói: “Anh ấy không sao.”
Dù có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi anh, nhưng nhất thời cô hoàn toàn không nhớ gì nữa. Trong lúc gần gũi như thế này, lời nói đã trở nên dư thừa, anh thong thả, thuần thục cởi áo ngủ của cô, ngón tay lành lạnh của anh chạm vào làn da được ủ trong chiếc chăn bông ấm áp của cô, kích thích cô đến tột độ, người cô run lên. Nụ hôn của anh từ từ đi chuyển xuống dưới, bờ môi nóng ấm, cuồng nhiệt theo ngón tay anh ve vuốt khắp người cô.
Trong bóng tối họ trao nhau nụ hôn sâu khó dứt, động tác nhanh chóng trở nên gấp gáp, cuồng say. Sự kết hợp chặt chẽ này, sự dâng hiến trọn vẹn thế xác khiến họ trở thành một bộ phận của nhau, hai người hòa hợp vào nhau triệt để, có lúc tưởng chừng như mất trọng tâm, cảm giác như đang rơi vào nơi sâu hun hút. Cao trào đến mãnh liệt mà lạ lẫm, trong hơi thở hổn hển, hai người ôm chặt lấy nhau, dường như chỉ có như thế mới không bị lạc mất phương hướng hệt như đang trôi đi giữa biển cả mênh mông.
Cam Lộ lần đầu tiên ngủ một giấc say nồng như thế trong khoảng thời gian này, lúc Thượng Tu Văn nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô, cô mơ màng nhận ra anh đã thức dậy, đang ngồi bên mép giường. Cô cảm thấy sau một đêm cuồng nhiệt chưa từng có, toàn thân chẳng còn chút sức lực nào, lư