Tất Cả Mọi Người Đều Yêu Tổng Giám Đốc
Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342353
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2353 lượt.
tôi và Tu Văn như thế nào, không cần người ngoài như cô quan tâm.”
“Cô hiểu chồng mình được bao nhiêu? Nếu có quyết tâm làm một con đà điểu giấu đầu mình trong cát thì bây giờ chúng ta có thể nói tạm biệt rồi.”
“Cô có ý gì?”
“Tôi định cho cô một cơ hội, để cô thật sự hiểu về người đàn ông mà cô lấy làm chồng, không mất nhiều thời gian của cô đâu.” Hạ Tĩnh Nghi cười lạnh lùng, giọng nói nghiêm nghị lạnh băng, tựa như băng giá rớt bên tai cô, cô bất giác run lập cập một hồi. “Quyền lựa chọn hoàn toàn là ở cô, cô cũng có thể không cần cơ hội này. Nhưng, tôi phải nhắc nhở cô, chân tướng thật sự rất xấu xa, rất đáng ghét, không phải cô đẩy nó ra khỏi cửa là nó vĩnh viễn không tìm đến cuộc sống của cô.”
Cam Lộ buông điện thoại xuống, trong lòng vô cùng phiền muộn, tâm trạng vui vẻ lúc nãy đã tan biến hết. Cô không hề muốn gặp Hạ Tĩnh Nghi, nhưng cô lại không thể dứt khoát cự tuyệt cô ta. Cô không thể không thừa nhận, câu nói đó của đối phương đánh động rất lớn đến cô.
Bởi vì Thượng Tu Văn lúc nào cũng tỏ ra chu đáo, dịu dàng, lại thêm gần đây hai người lại tìm được tiếng nói chung, cô đã thuyết phục mình đừng tự làm khổ mình, nghĩ ngợi lung tung về chuyện này nữa nhưng nỗi hoài nghi không vì thế mà hoàn toàn biến mất, nhất là bây giờ đã có con, cô càng không muốn có một vệt u tối trong cuộc sống hạnh phúc của mình.
Cô bước ra khỏi bệnh viện, đi chầm chậm khoảng 10 phút, đến quán nước mà Hạ Tĩnh Nghi hẹn cô, gọi một ly trà việt quất, chẳng lâu sau, Hạ Tĩnh Nghi cũng đẩy cửa bước vào, đi thẳng đến chỗ cô, nhưng không ngồi xuống, dùng ánh mắt kẻ cả nhìn cô: “Cô có mang chứng minh thư không?”
“Có.” Dù không hiểu chuyện gì, nhưng cô vẫn trả lời ngay “Vậy chúng ta đi.” Hạ Tĩnh Nghi vẫy tay gọi nhân viên phục vụ đến tính tiền.
Cam Lộ đưa một tờ tiền ra: “Đi đâu?”
“Sân bay, chuyến bay đến thành phố W khoảng 1 tiếng nữa thì cất cánh, chúng ta nhanh lên mới kịp.”
Thành phố W là tỉnh lỵ của tỉnh bên, Cam Lộ mơ hồ không hiểu: “Xin lỗi, tôi không định đến đó với cô, có chuyện gì, cô nói với tôi ở đây đi.”
“Lời tôi nói cô sẽ tin chứ?” Hạ Tĩnh Nghi cười nhạt.
“Cô đã đến tìm tôi bằng được như vậy, nói hay không là chuyện của cô, tin hay không là chuyện của tôi.”
Hai người nhìn nhau chẳng ai chịu nhường ai, một lúc sao, khóe miệng Hạ Tĩnh Nghi trễ xuống: “Xin hỏi cô biết Tu Văn hiện giờ ở đâu không?”
“Thành phố J.”
“Tôi có thể nói cho cô rõ, anh ấy đang ở thành phố W. Nhìn bề ngoài cô không phải là kẻ ngốc, bây giờ cô tự quyết định, hoặc là lập tức đi theo tôi, cùng đi xem chân tướng, hoặc là ngồi ở đây, tiếp tục uống trà của cô, giữ cái thiên đường nhỏ bé của cô.” Cô ta vừa nghiêng đầu, nụ cười mỉa mai trên khóe miệng càng hiện rõ, “Nhưng tôi không thể không nói, đó chỉ là thiên đường của kẻ ngốc.”
Hạ Tĩnh Nghi nói năng không giữ lễ, nhưng Cam Lộ lại không hề tức giận, cô dĩ nhiên biết cách đáp trả lợi hại nhất là thờ ơ không thèm để tâm. Nhưng rốt cuộc cô không thể làm ra vẻ không quan tâm đó, một lúc sau, cô lặng lẽ xách giỏ đứng dậy: “Đi thôi.”
Chiếc Maserati đỏ chói chang đỗ ngay trước cửa quán, không đợi Cam Lộ yên vị, Hạ Tĩnh Nghi đã khởi động xe phóng vọt đi, đồng thời cười khanh khách, nhìn thẳng phía trước: “Thắt dây an toàn vào đi Thượng phu nhân, tôi đảm bảo, đây là một chuyến đi rất thú vị đấy.”
Cam Lộ không để ý đến cô ta chỉ gọi điện cho trưởng bộ môn tiếp tục xin nghỉ nửa ngày nữa, nói bị cảm sốt, cần phải nghỉ ngơi. Trường học vẫn chưa chính thức khai giảng, hơn nữa từ trước đến nay cô đi làm rất chuyên cần nên trưởng bộ môn vui vẻ đồng ý, còn dặn cô phải giữ gìn sức khỏe.
Hạ Tĩnh Nghi chạy rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến sân bay, ở đó đã có thuộc hạ của cô ta đợi sẵn, lấy chứng minh thư của hai người rồi dẫn họ đến quầy làm thủ tục dành cho lãnh đạo tỉnh rồi đi vào lối đi dành cho VIP.
Hai người chỉ mang túi xách khoác vai nên thuận lợi lên máy bay, ngồi khoang thương gia. Cam Lộ cảm thấy mình chắc chắn điên rồi, lại theo Hạ Tĩnh Nghi ngồi cùng một chuyến bay, bay đến nơi không xác định, chỉ vì vài câu nói của đối phương.
Chồng mình sẽ nghĩ gì với hành động này của mình? Nếu sự thực chứng minh, Hạ Tĩnh Nghi cố tình gây chuyện, vậy mình phải đối điện với anh ấy thế nào đây? Nghĩ đến đó, cô không khỏi thở dài.
Nhưng chẳng còn đường lùi, có trốn tránh cũng chẳng có ý nghĩ gì, đi xem xem, dù cho có thế nào, sau khi đối diện rồi, cũng chẳng có gì là nghiêm trọng lắm. Cô tự nói với mình.
Cô không có ý định trò chuyện với Hạ Tĩnh Nghi, Hạ Tĩnh Nghi cũng giữ vẻ trầm mặc. Máy bay cất cánh chẳng bao lâu, cô cảm thấy mũi mình nóng nóng, một chất dịch ấm ấm chảy ra, cô vội vàng lấy khăn giấy trong giỏ ra lau. Chỉ thấy khăn có vệt đỏ, sao lại bị chảy máu cam thế nhỉ? Đây là lần đầu tiên ngồi máy bay cô bị như vậy, không khỏi ngạc nhiên, đành ngước đầu lên bịt chặt mũi lại.
Hạ Tĩnh Nghi liếc nhìn cô một cái, nhấn đèn gọi tiếp viên, đồng thời đưa tay cầm lấy tờ giấy mà lúc cô mở túi rơi ra, đang định đưa lại cô thì tay đột ngột dừng lại, ánh mắt chăm chú