Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342352
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2352 lượt.
” Phùng Dĩ An tỏ ra tức giận, gằn giọng nhấn mạnh từng chữ một, rõ ràng rất phẫn nộ với hành động của Ngô Úy, “Anh ta là phó tổng giám đốc điều hành của Húc Thăng, đã để lộ rất nhiều sơ hở, sai sót, chủ tịch Ngô cũng hết cách với anh ta, tuy không miễn nhiệm nhưng nửa năm trước đã thu lại quyền phê duyệt tài chính của anh ta. Anh ta có thể hấp tấp muốn kiếm được nhiều tiền xài nên đã làm chuyện hạ sách này.”
“Vậy là lần trước An Đạt cũng vì nguyên nhân này mà bị điều tra ?”
“Không phải, anh ta không dám công khai làm trò trước mặt Tu Văn, lô hàng có vấn đề về chất lượng đó đa số tiêu thụ ở tỉnh bên do anh ấy đích thân điều hành. Tôi và Tu Văn đã từng bàn bạc, chuyện này từ lúc bắt đầu đã có người cố tình đứng đằng sau giật dây, từng bước từng bước đưa vấn đề của Húc Thăng ra ánh sáng, đến bây giờ có thể nói là đòn cuối cùng, nếu ứng phó không tốt, Húc Thăng coi như tiêu rồi.”
Sự việc còn trầm trọng hơn nhiều so với những gì Cam Lộ nghĩ, cô cố gắng tiêu hóa tình hình vừa phức tạp vừa lạ lẫm đối với cô, nhất thời không biết nói gì, Phùng Dĩ An dịu giọng: “Lộ Lộ, cô cũng đừng căng thẳng quá, may mà Tu Văn đã về kịp, anh ấy có thể giải quyết việc này.”
“Anh ấy chẳng có chức quyền gì ở Húc Thăng, đâu có tiện nhúng tay giải quyết việc này?”
“Tôi nghĩ chủ tịch Ngô hiện giờ đang bị điều tra, ít ra tạm thời sẽ trao quyền cho anh ấy, anh ấy phải bận rộn một thời gian dài đấy. Sắc mặt của cô không được tốt lắm, sao thế?”
Cam Lộ cảm thấy chóng mặt, mắt mờ đi, tay chân toát mồ hôi lạnh. Cô cũng thầm thấy khó hiểu, cô đúng là rất buồn phiền khi nghe tin này nhưng hình như không đến nỗi có phản ứng mạnh như vậy, chỉ miễn cưỡng cười: “Không sao, vừa Tết xong, đồng hồ sinh học lộn xộn, mấy hôm nay chẳng biết sao cảm thấy mệt, hôm nay là ngày đầu tiên đi làm lại, hình như có chút không thích ứng. Thôi, không làm mất thời gian của anh nữa, tôi về đây.”
Phùng Dĩ An cầm lấy chìa khóa: “Tôi đưa chị về.”
Chân tướng
Cam Lộ dậy sớm, lúc nhìn đôi mắt u ám thất thần của mình trong gương, không khỏi có chút khó hiểu. Ngoài không nỡ để Thượng Tu Văn vừa từ nước ngoài trở về đã chạy đến thành phố J lao tâm khổ trí ra, cô không hề lo lắng, sốt ruột bởi những chuyện xảy ra ở Húc Thăng. Nhưng tối hôm đầu tiên sau khi nghe tin, cô không thể nào ngủ yên giấc, lúc chuông báo thức gọi dậy, cô chẳng muốn ra khỏi giường chút nào, nằm thêm chừng vài phút, cô bắt mình phải dậy, chân chạm vào tấm thám lông cừu ở cuối giường thì đầu óc quay cuồng, toàn thân bải hoải không chút sức lực, một cảm giác lười biếng kỳ lạ.
Cô lo lắng đưa tay lên sờ trán, không nóng lắm. Mấy ngày nữa là đến ngày học sinh đến báo danh rồi, học kỳ mới lại sắp bắt đầu, chẳng lẽ chứng bệnh lười biếng của học sinh sau kỳ nghỉ dài đã lây sang mình rồi?
Cô cố gắng tươi tỉnh xuống lầu làm bữa sáng, cảm giác nặng nề trong ngực chẳng thể nào cất đi được, miễn cưỡng cùng Ngô Lệ Quân ăn xong bữa sáng rồi xách giỏ đi làm.
Bầu trời đã trong xanh được một chút, vừa Tết xong, thời tiết vẫn lạnh lẽo, cơn gió buổi sáng mang hơi lạnh quất vào mặt, xem ra mùa đông vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.
Nghĩ đến đây, trái tim đang rối bời của cô bỗng bình tĩnh trở lại, khóe miệng bất giác nhướng lên trên thành một nụ cười. Cô lấy điện thoại gọi cho Thượng Tu Văn nhưng điện thoại của anh lại chuyển đến bàn thư ký. Cô nhìn đồng hồ, đoán có lẽ anh đang họp, hơn nữa báo tin này trong điện thoại sẽ bỏ lỡ được nhìn thấy anh vui như thế nào, nếu tìm một cái cớ nào đó để anh về nhà thì tốt.
Cô lại tính ngày tháng, muốn xác định xem đứa con này âm thầm trú ngụ trong cơ thể cô vào ngày nào, nhưng chỉ nhớ những cái ôm siết chặt ấm áp. Nghĩ đến lần gần đây nhất, cô không khói đỏ mặt, thầm hy vọng sự cuồng nhiệt vô tình đó không làm tổn thương đến con yêu.
Điện thoại réo vang, Cam Lộ đưa lên nhìn, là số điện thoại lạ: “Xin chào, ai vậy ạ?”
“Thượng phu nhân, chào cô, tôi là Hạ Tĩnh Nghi.”
Cô vẫn đang chìm đắm trong niềm vui đang lan tỏa khắp người, đứng dậy, vừa đi ra ngoài vừa thờ ơ nói: “Chào cô, có chuyện gì vậy?”
“Cô đang ở đâu, tôi có chuyện muốn gặp cô ngay.”
Cam Lộ không muốn phá vỡ tâm trạng đang vui vẻ của mình, mỉm cười: “Tôi không nghĩ rằng chúng ta cần phải gặp nhau.”
“Tin tôi đi, không gặp thì người sau này hối hận chắc chắn là cô chứ không phải tôi.” Giọng nói Hạ Tĩnh Nghi mỉa mai, “Tôi chẳng có thời gian đâu mà quấy rầy cô, tôi chỉ hỏi cô một câu: Cô có can đảm đối diện với một Thượng Tu Văn thật sự không?”
“Chúng ta hình như không cần phải tiếp tục cái đề tài chẳng lấy gì làm thú vị này.”
“Đúng là sự ngây thơ đến đáng yêu đấy Thượng phu nhân ạ, chẳng trách có người nói không biết là hạnh phúc, cũng chẳng trách có rất nhiều bà vợ thà không nghe không hỏi, làm một con đà điểu vùi đầu trong cát là có thể tự đánh lừa bán thân mình, cho rằng cái thế giới nhỏ bé của mình là hoàn hảo rồi.”
“Cô Hạ, xin hỏi cô ví von đủ thứ như thế rốt cuộc là muốn nói gì? Thế giới của