XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342328

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2328 lượt.

g gì ông ấy làm đều vì anh.”
Hạ Tĩnh Nghi hừ một tiếng, không muốn nhắc đến Ngô Xương Trí nữa: “Anh là vì đề nghị đó đến từ em nên mới từ chối đúng không?”
“Sai.” Anh bình thản trả lời, “Đối với anh, làm ăn là làm ăn, chỉ có hợp lý hay không, không tồn tại yêu ghét cá nhân.”
“Anh thay đổi rồi Tu Văn ạ.” Hạ Tĩnh Nghi mở to đôi mắt đẹp chăm chú nhìn anh, “Từ khi chúng ta gặp lại nhau lần đầu tiên, anh luôn dùng thái độ và lời nói khách sáo với em. Em đành phải đoán rằng, anh luôn rất hận em.”
“Anh chưa bao giờ hận em, Tĩnh Nghi ạ, chứ đừng nói là luôn, chuyện quá khứ hãy để cho nó ngủ yên.” Anh bật cười, “Nhìn thấy em bây giờ thành công trong sự nghiệp, anh rất mừng cho em.”
“Nhưng nhìn bộ dạng an phận thủ thường, già nua cằn cỗi của anh em không vui chút nào. Sao anh lại không nắm bắt cơ hội này để làm lại sự nghiệp, bán sức cho cậu anh thì phát triển được bao nhiêu chứ. Lần trước ở thành phố J, em đã nói với anh rồi, anh có giúp ông ấy thì cũng chẳng thể cải thiện cục diện của Húc Thăng.”
“Anh rất hài lòng với cuộc sống hiện nay của mình, không định thay đổi bất cứ điều gì. Còn với Húc Thăng, anh có thể hiểu em đang đứng trên lập trường làm việc cho Tỷ Tân.”
Hạ Tĩnh Nghi cười nhạt: “Tu Văn, nếu anh không nhấn mạnh anh hài lòng với cuộc sống hiện nay như vậy, có lẽ em thực sự nghĩ rằng, anh quả là đã quên đi quá khứ.”
Thượng Tu Văn đành gượng cười: “Em luôn thích suy đoán dựa vào trực giác nhỉ, có thể có được kết luận không bình thường đấy nhưng độ tin cậy thì hơi kém rồi.” Anh nhìn đồng hồ, “Không còn sớm nữa, anh phải về làm việc, đi thôi.”
Hạ Tĩnh Nghi lái xe đưa anh đến phía dưới văn phòng, vừa lúc đó thì gặp Cam Lộ và Phùng Dĩ An đi ra.
Thượng Tu Văn trong giây lát có chút bồn chồn mơ hồ, nhưng nhìn thấy thái độ điềm tĩnh, thản nhiên của Cam Lộ, anh yên tâm trở lại.
Nhưng, hình như cũng chính lần gặp đó lại khiến cho Hạ Tĩnh Nghi có ý nghĩ thăm dò tiếp theo. Cô ta thuyết phục Tín Hòa đứng ra tố cáo An Đạt, hòng để anh quay sang ký hợp đồng với cô, anh ngoài tức giận ra, dĩ nhiên vẫn cương quyết cự tuyệt, đồng thời đẩy mạnh hợp tác với Viễn Vọng, định hoàn toàn thoát ra khỏi Húc Thăng, cắt đứt mọi ý định của Hạ Tĩnh Nghi.
Chỉ là đợi đến khi anh nhận ra mưu đồ của Hạ Tĩnh Nghi không chỉ đơn giản dừng lại ở việc chi phối anh, cũng không chỉ dừng lại ở xưởng luyện thép ở thành phố J thì sự việc đã phát triển vượt ngoài khả năng kiểm soát của anh.
Phùng Dĩ An lái xe ra khỏi thành phố đến đường cao tốc, tiếp tục nói: “Bây giờ quay đầu nhìn lại, tôi đoán chính cô ta là người thao túng Tín Hòa tố cáo An Đạt cung cấp cốt thép kém chất lượng, còn việc cung cấp tư liệu lần này, đưa những việc mờ ám của Ngô Úy ra ánh sáng, ngoài cô ta ra thì còn ai khác nữa. Nếu chỉ vì một xưởng luyện thép thì không cần phải lôi cả An Đạt vào mới phải. Tôi chỉ có thể đoán định, hoặc cô ta hận anh, muốn báo thù, hoặc cô ta vẫn còn yêu anh.”
Thượng Tu Văn im lặng, anh không nghĩ rằng một Phùng Dĩ An đang gặm nhấm nỗi đau thất tình trong một thời gian dài như vậy lại có thể sáng suốt phân tích được mớ bòng bong mà mình đang gặp phải, nhưng anh không thể không thừa nhận, có những chuyện Phùng Dĩ An nói trúng phóc. Đây không phải là những chuyện cần đầu óc suy nghĩ phức tạp, chứ đừng nói đến người vô cùng thông minh, luôn có sở trường phân tích suy luận như Cam Lộ.
Phùng Dĩ An rõ ràng hiểu sự im lặng của Thượng Tu Văn theo cách của mình: “Tu Văn, Lộ Lộ luôn lý trí, biết lý lẽ, không giận anh lâu đâu.”
“Nếu cô ấy giận tôi thì có lẽ tôi còn yên tâm được một chút.” Thượng Tu Văn thở hắt ra, trước mắt anh chập chờn gương mặt bình thản cố ý và đôi mắt đầy đau buồn của Cam Lộ.
“Cô ấy phản ứng dữ dội như vậy, chứng tỏ cô ấy rất quan tâm đến anh. Anh mà gặp một người phụ nữ thờ ơ trong mọi tình huống thì còn khổ hơn.”
Thượng Tu Văn dĩ nhiên biết Phùng Dĩ An muốn ám chỉ điều gì, nhưng lúc này anh chẳng có tâm trạng để thảo luận chuyện này với người khác, chỉ cười gượng gạo rồi ngả người ra sau ghế, nhắm hai mắt lại, không nói gì thêm nữa.
Cam Lộ thế là sống ở căn hộ của Phùng Dĩ An. Cô nhanh chóng phát hiện, ở đây ngoài không có Ngô Lệ Quân ra, cơ bản chẳng khác gì cuộc sống lúc trước của cô.
Không biết Thượng Tu Văn hôm đó đã chạy tới chạy lui mấy lần, nhưng ngày hôm sau khi Cam Lộ vừa từ phòng ngủ bước ra phát hiện phòng ốc đã được sắp xếp đâu ra đó, những đồ dùng sinh hoạt anh hầu như đều mua đủ hết, từ bàn chải, kem đánh răng, dép lê, khăn, chăn gối, đến thức ăn, trái cây chất đầy trong tủ lạnh, đều là những thứ trước đây cô rất thích ăn.
Đến 3 giờ chiều, chị Hồ giúp việc lấy chìa khóa mở cửa vào, tay xách đầy thức ăn, cô cũng không thấy ngạc nhiên nữa.
Chị Hồ vui mừng nói: “Tiểu Cam, chúc mừng cô.”
“Chúc mừng gì ạ?” Lời vừa nói xong cô cũng giật mình hiểu ra, ngượng ngùng nở nụ cười, thầm thừa nhận mấy hôm nay mình đã trở nên đần độn đi rất nhiều.
“Tiểu Thượng nói với tôi, cô có thai rồi, ở đây đi làm tiện hơn, sau này sẽ sống ở đây. Cậu ấy nói cô đã quen ăn thức ăn tôi