Tổng Giám Đốc Chung Nhà, Xấu Xa
Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342327
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2327 lượt.
tượng, nhưng em nhớ rất rõ một câu nói của mẹ. Mẹ nói với cha rằng: “Anh đừng mong dùng con gái để níu kéo tôi, nếu không phải vì Lộ Lộ, tôi còn đứng đây nhiều lời với anh sao?” Cô quay sang nhìn Thượng Tu Văn, “Hôm trước em hình như đã nói câu đại loại như thế với anh.”
Thượng Tu Văn có thể cảm nhận được mồ hôi lạnh túa ra từ tay của cả hai: “Lúc tức giận nói không lựa lời là chuyện thường tình, em có lý do để giận anh, anh không để bụng câu nói đó đâu, em cũng đừng để những chuyện không vui trong lòng như vậy.”
Cam Lộ không tỏ thái độ gì, lại nhìn về phía trước: “Em luôn cho rằng mình rất lý trí, thấu tình đạt lý hơn những đứa trẻ khác, có thể bình tĩnh đón nhận việc cha mẹ ly hôn, chấp nhận cuộc sống mới của mẹ, dù sao mẹ và cha cũng không thể đi chung đường, miễn cưỡng nhau cũng chẳng ích gì, chỉ càng thêm chán ghét nhau mà thôi. Nhưng hôm trước vừa nói xong với anh câu đó, em chợt phát hiện ra, em chưa từng quên mẹ đã bỏ rơi em, cứ canh cánh trong lòng mãi.”
“Mẹ em rất quan tâm đến em mà, lần đó sau khi em dẫn anh đến gặp mẹ, mẹ đã gọi cho anh nói nếu công việc cần giúp gì cứ đến tìm mẹ, mẹ hi vọng anh có thể cho em cuộc sống tốt hơn.”
Cam Lộ sững người, nhưng lập tức cười: “Mẹ em rất có mắt nhìn người, nhưng cũng bị anh giấu nhẹm giống như em, cứ nghĩ rằng anh chỉ làm ăn nhỏ, cần có người nâng đỡ, xem ra em cũng không việc gì phải bận tâm.”
“Lộ Lộ...”
Cam Lộ không để ý đến anh, tiếp tục nói: “Đúng vậy, mẹ rất quan tâm đến em, thật ra mẹ muốn bỏ thứ gì là bỏ được ngay, chỉ có em là mẹ không thể nào bỏ được. Nếu không phải là có em, mẹ có thể nói là chẳng có ràng buộc gì, có thể sống thanh thản hơn một chút. Năm đó bà lẽ ra đã đi di dân cùng với một người đàn ông điều kiện rất tốt, tuổi tác tương xứng rồi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nói chỉ sợ đi rồi thì tình cảm mẹ con sẽ ngày một xa cách, cuối cùng không đi nữa. Em biết rất rõ mẹ đối xử với em rất tốt, có lúc thậm chí có thể nói là dỗ dành em, nhưng em không muốn quá gần gũi với mẹ. Không biết là vì cha em hay là vì nỗi sợ hãi và căm ghét lúc nhỏ đã hằn sâu trong tim.”
Giọng nói cô nhẹ nhàng, từ tốn, chẳng khác gì so với thường ngày, hình như đang nhớ lại những chuyện cũ với tâm thái nhẹ nhàng, nhưng Thượng Tu Văn vẫn nhận ra ý tứ trong lời nói của cô.
“Lộ Lộ, hoàn cảnh của chúng ta không giống với cha mẹ em, anh yêu em mà.”
“Cha em cũng rất yêu mẹ em, mẹ hiểu rõ điều này hơn bất cứ người nào khác. Nhưng có ích gì cơ chứ?” Cô cười buồn bã, “Thứ cha cho mẹ thì mẹ lại không cần, còn thứ mẹ cần, cha lại không thể cho. Tình yêu ấy mà, chỉ khi có sự đồng cảm, trân trọng của cả người cho và người nhận thì mới có ý nghĩa. Tình yêu của anh... rất đặc biệt, em không tài nào hiểu nổi, có thể cũng không dám nhận.”
Lời nói dứt tình thẳng thắn này khiến Thượng Tu Văn đứng khựng lại, cầm hai tay Cam Lộ lên, nhìn vào mắt cô: “Anh biết, sau khi anh thẳng thắn nói ra, em sẽ chỉ nghi ngờ càng nhiều hơn. Bây giờ em hiểu nỗi khổ có một số chuyện không thể nói ra rồi chứ.”
Cam Lộ lắc đầu cười mà như không cười: “Anh chắc mẩm em là một con ngốc không biết tí gì thì sẽ vui hơn đúng không?”
Thượng Tu Văn bất lực: “Với sự thông minh của em, Lộ Lộ à, em có tự nguyện trói buộc với người đàn ông có quá nhiều chuyện quá khứ không? E rằng anh thẳng thắn ngay từ đầu, em sẽ rời xa anh ngay.”
“Em phải thừa nhận, anh biết trước tất cả những phản ứng có thể của em, Tu Văn ạ. Nếu không phải cô người yêu cũ thân yêu của anh bỗng dưng nhảy vào, em chắc sẽ luôn ở trong tầm kiểm soát của anh rồi.”
“Là anh không đúng, anh chỉ là,” Thượng Tu Văn ngần ngừ, hạ thấp giọng, “Anh chỉ là không muốn bỏ lỡ em, càng sợ sẽ vuột mất em.”
“Ồ, nếu bây giờ vẫn còn nói những lời này, anh thật là đang sỉ nhục trí khôn của em đấy. Anh sợ gì chứ? Tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của anh, em từ trước đến nay căn bản là chưa từng thoát ra khỏi kế hoạch của anh. Bây giờ nghĩ lại, em thật sự cảm thấy vừa sợ hãi vừa vinh dự, em có tài cán gì đáng để cho anh phải hao tâm tổn trí như thế.” Cam Lộ cười không thành tiếng, cười đến nỗi vai rung lên, nhưng không có chút gì là vui vẻ.
“Đừng tưởng tượng mọi hành động của anh đều có mục đích xấu, Lộ Lộ, những chuyện đó thật sự đã qua rồi, anh chỉ không muốn em cứ bị vây khốn bởi những chuyện cũ đó.”
“Không ai có thể hoàn toàn đoạn tuyệt với quá khứ. Nói thẳng ra, nếu chúng ta không phải là vợ chồng, em đã có thể hiểu anh. Đổi lại là em, em cũng sẽ không chủ động kể với người khác. Không phải ai cũng diễn được vai cha cố, có thể khoan dung, thông cảm vô điều kiện.”
“Anh không có tư cách để xin em tha thứ vô điều kiện, cho dù em đã không còn tin anh nữa, anh cũng vẫn nói với em rằng, Lộ Lộ, anh kết hôn với em là vì yêu em.”
“Yêu bằng cách này sao? Em sẽ không cảm ơn anh vì anh đã chọn em đâu.” Nụ cười nở trên khóe miệng cô càng lúc càng thê lương, chua chát.
“Chúng ta còn rất nhiều thời gian, em cho anh một cơ hội, chúng ta sẽ xây dựng lòng tin lại từ đầu.”
“Xin lỗi, anh vừa nói đến còn rất nhiều thời gian, em nghe