XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342329

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2329 lượt.

nấu, nên bảo tôi đến đây chăm sóc cô. Tiểu Thượng thật chu đáo, còn nói với tôi mấy hôm nay khẩu vị của cô không tốt, bảo tôi nấu mấy món nhiều dinh dưỡng và ít dầu mỡ cho cô, còn đưa thực đơn hàng ngày cho tôi tham khảo nữa đấy.”
Cam Lộ vờ tươi tỉnh hỏi: “Vậy ai nấu cơm cho mẹ?”
“Sở trưởng Ngô cũng bảo tôi sang đây, bà ấy nói sẽ tìm một người giúp việc khác, bây giờ chăm sóc cô là quan trọng nhất mà.” Chị Hồ thoăn thoắt sắp xếp những thứ mang đến, “Hôm nay tôi đến sớm, đi xung quanh xem rồi, gần đây có một chợ rau rất lớn, mua rau quả rất thuận tiện, cô muốn ăn gì cứ nói với tôi.”
“Cảm ơn chị Hồ.”
“Cảm ơn gì chứ. Tiểu Cam này, mẹ chồng cô tốt lắm đấy. Nhưng người trẻ thường thích tự do. Nhớ năm đó lúc tôi mang thai đứa con đầu lòng...”
Chị Hồ vừa bận rộn luôn tay luôn chân vừa nói chuyện rôm rả, khiến cho ngôi nhà rộng lớn lạnh lẽo có thêm chút sinh khí. Cam Lộ nghe tiếng được tiếng mất, chỉ cảm thấy sự sắp đặt này của Thượng Tu Văn khiến cho việc bỏ nhà ra đi của cô càng lúc càng trở thành một trò nhõng nhẽo vô vị, đúng là dở khóc dở cười, nhưng cô chẳng buồn nói gì.
Mấy ngày liền tinh thần cô mệt mỏi, miệng nhạt thếch, càng không có tâm trạng để chăm sóc bản thân. Hôm qua cô ngủ mê man, Thượng Tu Văn đi lúc nào cô cũng không biết. Ngủ đến khi bụng đói cồn cào, cô mới xuống lầu mua ít thức ăn, nhưng chỉ ăn được một nửa, lại có cảm giác buồn nôn, khó khăn lắm mới cố nén không nôn ra tiệm của người ta, vội vàng đặt muỗng đũa xuống quay về nhà. Buổi tối đi ngủ, cô cũng trải đại tấm drap giường lên, mở tấm chăn bông mới mua ra đắp lên người, cứ thế là ngủ, cơ bản là chẳng có chút sức lực để làm việc nhà.
Bây giờ chị Hồ đến đây, nhặt rau hầm canh trước, sau đó dọn dẹp nhà cửa, cô dĩ nhiên không ngăn cản, cũng không cố chấp, không định bảo chị Hồ ra về, để một mình mình tự sinh tự diệt.
Cam Lộ đến thứ hai đi làm đúng giờ, học kỳ mới đã chính thức bắt đầu. Dù có không khỏe thế nào cũng không thể không làm việc, cô cố nén cảm giác khó chịu trong người. Dù mệt hơn lúc trước nhưng ngược lại cô chẳng thể ngủ say như hôm đầu tiên, cảm giác vừa mệt mỏi vừa tuyệt vọng.
Hết giờ làm, cô vừa bước ra khỏi cổng trường, Thượng Tu Văn đã đứng chờ sẵn tự bao giờ, một tay anh xách giỏ cho cô, một tay dìu cô, cô đành phó mặc theo anh lên xe.
“Sáng nay có cảm giác buồn nôn không?”
“Có một chút.”
“Có chảy máu cam nữa không?”
“Không.”
“Anh đã đi hỏi bác sĩ, bà ấy nói có lẽ do thời tiết biến đổi khiến niêm mạc mũi co lại, nếu tiếp tục bị chảy máu cam, tốt nhất là đến khoa tai mũi họng khám.”
“Ừm.”
“Bữa trưa ở căn tin trường ăn có được không? Nếu không anh bảo chị Hồ đến trường đưa cơm trưa cho em.”
“Không cần đâu.”
Câu chuyện không thể tiếp tục nữa, hai người im lặng suốt quãng đường về, về đến nhà, chị Hồ đã nấu cơm xong, thức ăn bày trên bàn đều là những món ngày thường cô rất thích ăn. Dù không thèm ăn, cô cũng ráng ăn chút canh và nửa chén cơm. Ăn cơm xong, cô theo thói quen định dọn dẹp bát đĩa thì Thượng Tu Văn ngăn cô lại: “Để anh.”
Thượng Tu Văn từ trước đến nay chưa hề mó tay vào việc nhà, nhưng cô cũng chẳng buồn khách khí với anh, lập tức rửa tay rồi trở về phòng.
Căn phòng ngủ đã được chị Hồ dọn dẹp sạch sẽ, chăn gối trên giường do Thượng Tu Văn mua trong lúc vội vàng, dù vừa nhìn là biết ngay không hề rẻ nhưng chẳng hợp chút nào với rèm cửa, tường trong phòng, càng tăng thêm cảm giác ở nhờ, tạm bợ trong cô.
Cam Lộ dời cây đèn đứng ra gần sát cửa ban công, cô ngồi bên cửa, mở sách giáo viên, giáo án ra, soạn và học thuộc giáo án, chuẩn bị nội dung cho các tiết dạy trong tuần như thường lệ. Cô luôn không thể chấp nhận việc không chuẩn bị bài giảng, chỉ dựa vào kinh nghiệm dạy học, cho dù là dạy những nội dung đã thuộc nằm lòng, mà phải kết hợp với trình độ của học sinh và tiến độ bài dạy. Huống hồ đang trong giai đoạn thử nghiệm cải cách chương trình học, tổ bộ môn phân cho cô một phần nội dung dạy thử, cô cần phải nộp báo cáo trong học kỳ này nên không muốn làm qua loa cho xong chuyện.
Một lát sau, Thượng Tu Văn bước vào: “Lộ Lộ, sang phòng làm việc đi, ngồi đây rất dễ bị mệt đó.”
Cô để tập giáo án trên đùi, quả thật không phải là tư thế thoải mái gì cho lắm. Không đợi cô nói gì, Thượng Tu Văn đã đến thu dọn đống sách vở cô đang bày ra, rồi dìu cô đứng lên.
Cô đành gượng cười: “Em chưa đến mức đi lại khó khăn mà.”
Mấy hôm nay cô chẳng hề có ý định sang tham quan các phòng khác trong ngôi nhà này, bây giờ đi theo Thượng Tu Văn vào phòng làm việc, cô mới phát hiện căn phòng này có cùng ban công với phòng ngủ, bài trí rất đơn giản, kệ sách dựa sát tường trống huơ hoác, trên bàn làm việc có máy tính và những sách cô thường dùng tới, chắc chắn là Thượng Tu Văn đem đến cho cô.
“Cảm ơn anh.” Cô đúng là trong lúc nóng giận, vội vã đi quên mang số sách này theo đang tính xem có nên mua lại hay không thì anh lại đem đến cho cô.
Thượng Tu Văn nở nụ cười gượng gạo: “Đừng khách sáo.”
Cô tiếp tục chuẩn bị bài giảng, gần một tiếng sau, Thượng Tu Văn lạ