Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342322
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2322 lượt.
ối to, đã không còn đơn thuần là lục đục trong gia đình, còn chưa biết Trần Vũ Phi sẽ xử trí anh ta thế nào, huống hồ Lý Tư Bích. Cô thở dài ngao ngán: “Mọi người đều tự đi tìm hạnh phúc của mình thì hay biết mấy.”
“Ấy, cậu bây giờ càng nói càng giống như vợ chính ấy nhỉ, là bà lớn rồi đấy.”
Cam Lộ bị Tiền Giai Tây làm cho dở khóc dở cười: “Được rồi được rồi, tớ phải đi căn tin rồi, hôm nào rảnh rỗi cùng ăn cơm đi.”
Tán dóc với Tiền Giai Tây Cam Lộ luôn cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng cô lại không đủ dũng khí kể cho bạn thân mình nghe về hoàn cảnh khó khăn của mình lúc này. Một người chồng có quá khứ bí mật và trải nghiệm tình cảm phức tạp, một đứa bé thành hình không đúng lúc, ai có thể thay cô quyết định đây.
Nhưng tán dóc như vậy hình như cũng khiến cô nhẹ lòng đi một chút. Đặt điện thoại xuống, Cam Lộ nhìn đồng hồ, vội vàng đeo phù hiệu vào rồi đi xuống căn tin học sinh, hôm nay là đến lượt cô tuần tra tình hình kỷ luật ở căn tin.
Căn tin học sinh rộn ràng, huyên náo hơn cả chợ rau, Cam Lộ đi đi lại lại theo các lối đi giữa bàn, ngoài phải lên tiếng nhắc nhở về việc lãng phí vô độ hay những hành vi quá trớn của học sinh ra, thì chẳng còn gì để quản chúng. Cô trước sau đều cảm thấy quy định của trường này thât quá nghiêm khắc, lúc ăn cơm mà phải có giáo viên đi tuần, thì thật chẳng xem chuyện tự giác của học sinh ra gì.
Chưa đi được một vòng, dạ dày cô đã quặn lên, cô đành ôm bụng bước vội ra khỏi căn tin. Mấy ngày gần đầy buổi sáng bụng rỗng thế nào cũng cảm thấy buồn nôn, thời gian khác thì không nhất định. Có lúc chỉ cần trong không khí phảng phất một mùi gì đó hoặc nhìn thấy thứ gì hình dạng khả nghi là cơ thể cô lập tức phản ứng ngay, trông nhếch nhác, thảm hại vô cùng.
Cô ngước mặt lên thì gặp ngay Giang Tiểu Lâm, không biết phải nói gì, cô vội chạy qua mặt cô ấy vào nhà vệ sinh gần nhất ở lầu hành chính.
Đợi cô súc miệng trở ra, quay lại căn tin học sinh, phát hiện Giang Tiểu Lâm đang nghiêm khắc phê bình một em học sinh không ăn hết cơm, học sinh đó đang bưng khay thức ăn nghe dạy dỗ với vẻ mặt sợ hãi. Cam Lộ liếc nhìn thấy khay thức ăn của cô bé đồ ăn và cơm trộn lẫn loạn xạ, vung vãi, không khỏi có chút thương hại, đành bước nhanh tới xen vào: “Nhanh, ngồi xuống ăn hết cơm đi.”
Cô bé đó như được giải vây, vội vàng ngoan ngoãn rời khỏi đó. Cam Lộ cười: “Cô Giang, sao không đi ăn cơm đi?”.
“Vừa nãy định tìm học sinh này, nói với em ấy về cuộc thi số học, vừa đến đã nhìn thấy con bé đang định đổ nguyên khay cơm, thực quá đáng mà.”
Cam Lộ lắc đầu cười: “Chẳng có cách nào, dù có áp dụng biện pháp gì, hiện tượng lãng phí cũng không thể ngăn chặn triệt để.”
“Đi thôi, ở đây bọn chúng sắp ăn xong rồi, chúng ta cũng đi ăn đi, tôi đang định bàn với cô về việc điều chỉnh tiết học.”
Hai người bước nào căn tin dành cho giáo viên bên cạnh, đã qua giờ cao điểm dùng bữa trưa, bên trong chỉ còn lác đác vài đồng nghiệp, Giang Tiểu Lâm đi mua cơm còn Cam Lộ lấy cặp lồng đựng cơm mang từ nhà đến ra, vừa ăn vừa nói về việc điều chỉnh tiết học.
Cam Lộ vừa cho một miệng nạm bò vào miệng, thì đột nhiên dạ dày lại quặn lên, cô đành nói vội tiếng xin lỗi, đặt tô cơm xuống rồi lại một lần nữa bước nhanh đến nhà vệ sinh.
Lúc quay lại, cô chẳng còn muốn ăn nữa, phát hiện Giang Tiểu Lâm đã ăn xong, vẫn ngồi ở chỗ cũ chưa đi, đang lật xem một tờ tạp chí, chính là tờ báo Thành Châu mà Tiền Giai Tây nhắc đến.
Cô lấy làm lạ, một người lúc nào cũng tất bật như Giang Tiểu Lâm lại có lúc nhàn nhã như vậy, nghĩ đến lời phê bình học sinh của Giang Tiểu Lâm khi nãy với tình cảnh của mình hiện giờ cô thực sự rất ngại để thừa mứa nhiều thức ăn, nên đành ngồi xuống, cố gắng nhét từng muỗng cơm vào miệng, vừa tìm chuyện để phân tán sự tập trung của mình: “Bạn tôi từng nói với tôi về tờ tạp chí này, bảo chuyên mục của La m rất thú vị.”
Giang Tiểu Lâm cười: “Đúng đấy, cô ấy là bạn học đại học với tôi, hồi đó tôi và cô ấy còn ở chung phòng ký túc xá nữa cơ, quan hệ rất tốt.”
“Chẳng lẽ cô ấy cũng học toán ư?”
“Cô ấy học khoa ngữ văn, khoa toán chúng tôi rất ít nữ, lúc đó được phân ở cùng với nữ sinh của khoa khác. Không giấu gì cô, tối qua tôi đã đến tìm cô ấy, cuốn tạp chí này là cô ấy tặng tôi đấy.”
Đi tìm bạn bè là chuyện rất bình thường nhưng người bạn này lại phụ trách mục nhỏ to tâm sự, Giang Tiểu Lâm lại cố ý nói ra, hình như là có chút không bình thường. Quả nhiên Giang Tiểu Lâm tiếp tục nói: “Tôi có vấn đề không thể tự quyết định được. Tôi nghĩ cô ấy đã từng gặp rất nhiều trường hợp khác nhau, nhưng khi nói chuyện với cô ấy, cô ấy nói với tôi rằng, hoàn cảnh và cách lựa chọn của mỗi người là độc nhất vô nhị, cô ấy có thể lắng nghe, nhưng rất hiếm khi có thể đưa ra ý kiến cụ thể, càng không thể quyết định giùm họ.”
Cam Lộ mỉm cười: “Chính xác, có rất nhiều việc chỉ có mình mới quyết định được.”
“Kể cho cô nghe chút chuyện riêng, cô không bận lòng chứ.”
Cam Lộ mỉm cười gật đầu.
“Bạn trai của tôi, là người lần trước cô gặp đó, đã đề cập đến chuyện kết hôn với tôi.”
Cam