Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342319
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2319 lượt.
J. Quá trình đàm phán việc sát nhập xưởng luyện thép đã đến lúc then chốt. Chủ tịch Tỷ Tân là Trần Hoa đã vội đến gặp phó thị trưởng thường vụ thành phố, có tin đồn nói, Tỷ Tân đã gặp gỡ riêng một vài cổ đông nhỏ của Húc Thăng, thậm chí có ý mua một phần cổ phiếu của Húc Thăng. Bọn anh phải ra sức tranh thủ, nếu không…”
Cam Lộ không quay đầu lại, bình thản ngắt lời anh: “Tu Văn, những việc này em không hiểu cũng không có hứng thú, không cần phải giải thích với em. Sau này anh đi công tác chỉ cần nói với em một tiếng là đủ rồi, anh cứ đi làm việc của anh.”
Thượng Tu Văn xoay ghế của cô lại, để cô nhìn thẳng vào mắt mình, Cam Lộ bất lực, đành ngước đầu lên nhìn anh: “Em sẽ ăn cơm đàng hoàng, đi ngủ đúng giờ, chú ý sức khỏe. Em tự vấn mình là một người có trách nhiệm với mình với người, hơn nữa trước giờ không quen tự bạc đãi mình, Tu Văn, điểm này anh phải hiểu em mới đúng chứ, yên tâm đi.”
Thượng Tu Văn chậm rãi ngồi xuống trước mặt cô, hai tay nắm lấy tay cô: “Em định không bao giờ tha thứ cho anh ư?”
Cam Lộ nhìn anh, gương mặt đẹp đang ngước lên của người đàn ông đang quỳ trước mặt cô hơi gầy đi một chút, ánh mắt sâu thẳm chăm chú nhìn cô, dường như đang truyền cho cô tất cả tâm trạng mà anh không thể nói thành lời.
“Chúng ta tha thứ cho bản thân mình trước là được rồi. Em tha thứ cho sự ngu ngốc của mình, không cần phải gồng mình lên nữa. Còn anh…” cô cười nhẹ, “Anh không nhất thiết cần một lời tha thứ từ em, nó chẳng có ý nghĩa gì cả.”
Thượng Tu Văn dang rộng hai tay, ôm lấy eo cô. Cô hơi ngạc nhiên, cơ thể lùi về sau nép sát vào lưng ghế, không thể lùi được nữa.
Cô cúi đầu xuống, chỉ nhìn thấy mái tóc đen nhánh của anh ánh lên dưới ánh đèn.
Máy điều hòa chính trong căn phòng này được cô mặc định 22 độ C, cô vừa tắm xong, chỉ mặc bộ đồ ngủ bên ngoài khoác mộ chiếc áo dệt kim. Chỉ cách một làn áo mỏng, mặt anh từ từ áp vào bụng cô, ở đó vẫn không có phản ứng nhưng cô có thể cảm nhận rõ hơi ấm và hơi thở tỏa ra từ gương mặt anh.
Mấy hôm nay, tâm trạng cô đã ổn định trở lại, nhưng vẫn chẳng có cảm giác gì về đứa bé trong bụng. Lúc này, nhìn tư thế anh ôm cô, cô đột nhiên mãnh liệt nhận ra, anh chính là cha của sinh linh nhỏ bé đang trú ngụ trong bụng cô, còn cô dù có hoang mang lưỡng lự như thế nào thì cũng đã là một người mẹ.
“Đã quyết định giữ đứa bé này lại thì phải sống cho đàng hoàng. Em ở ngoài thế này khác nào đang giận hờn mẹ đòi ở riêng, chẳng có gì thú vị. Chi bằng dọn về nhà, cũng khỏi phải làm phiền Dĩ An.”
Thượng Tu Văn rất quen thuộc với một Cam Lộ như thế này, cô dường như đã trở về trạng thái là người vợ thấu tình đạt lý, biết nghĩ đến cảm nhận của người khác, luôn bằng lòng thỏa hiệp lúc thích hợp, nhưng giọng nói đều đều chẳng có chút cảm xúc ấy lại khiến anh cảm thấy vô cùng bất an. Anh bước xuống ghế, đến bên giường ngồi xuống, nắm lấy bàn tay đang cầm sách của Cam Lộ, cô hơi rụt tay lại nhưng vẫn để yên.
“Anh nghĩ thế này, Lộ Lộ ạ, anh đã nhờ Dĩ An tìm một căn hộ có môi trường tốt, định mua hai căn liền kề, đến lúc đó cùng mẹ dọn đến đó, đợi con ra đời, chúng ta sẽ sống riêng, cũng tiện chăm sóc cả mẹ và con của chúng ta.”
Nhắc đến con, Cam Lộ im lặng, thẫn thờ nhìn ra xa.
“Em xem em thích khu giao thông thuận tiện hay khu yên tĩnh một chút, loại căn hộ nào, anh sẽ nói với Dĩ An, để cậu ấy đi tìm.”
“Em chẳng có chút khái niệm gì về nhà cửa, anh tự quyết là được rồi.” Cam Lộ chẳng dậy lên chút hứng thú gì nào với kế hoạch của anh, mệt mỏi nói, “Thật ra mẹ luôn muốn cho chúng ta không gian riêng, em và mẹ chung sống với nhau chưa xảy ra chuyện gì, em không hề yêu cầu ra riêng, đừng để mẹ hiểu lầm.”
“Trở về nhà cũng tốt, mẹ dù sao cũng là bác sĩ, tiện chăm sóc em. Như vầy đi, mấy ngày này em sống ở đây, đợi anh đi công tác về rồi hẵng dọn.”
Cam Lộ gật đầu, rút tay về, để sách xuống tủ đầu giường: “Anh tắt đèn giúp em, em muốn đi ngủ rồi, ngủ ngon.”
Cam Lộ nằm xuống, Thượng Tu Văn kéo rèm cửa sổ lại, rồi tắt đèn tường, đèn bàn, căn phòng chìm vào bóng tối, anh bước ra ngoài, nhưng lại đứng ngay trước cửa, quay đầu lại nhìn, Cam Lộ hệt như khi ở nhà, vẫn nằm bên phải, đường nét cơ thể mỏng manh hằn lên qua chiếc chăn mỏng, chiếc giường lớn theo phong cách cổ điển trở nên quá rộng và trống trải. Anh lặng lẽ đứng đó hồi lâu, rồi nhẹ nhàng đi ra khép cửa phòng lại.
Anh còn một đống công việc phải xử lý, mở máy tình xách tay lên, bỗng dưng cảm thấy muộn phiền, rất muốn hút một điếu thuốc. Trước đây, anh không nghiện thuốc lá, nhưng lúc tiếp khách thỉnh thoảng có hút một điếu, cứ để nó tự tàn, lâu lâu mới rít một hai hơi gọi là cho có. Đến lúc hai người chuẩn bị có con, anh vô cùng vui vẻ tự giác cai thuốc, không hề cảm thấy khó chịu, nhưng bây giờ trong lòng có chút cảm giác bứt rứt, thèm thuồng.
Anh khoác áo ngoài đi vội xuống lầu, đã không còn sớm nữa, đi hết một con đường mới tìm thấy một tiệm tạp hóa nhỏ, mua một bao thuốc. Về đến nhà, anh mở bao, rút ra một điếu,