Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giá Lại Có Một Người Như Em

Giá Lại Có Một Người Như Em

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341482

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1482 lượt.

thứ gì có liên quan tới cô. Sau đó, đến tập cuối cùng, cuộc đối thoại giữa nam nữ chính dừng hình trong đầu anh.
Cảnh tượng là một bầu trời đêm đầy sao, cô gái quay lưng về phía chàng trai, tựa vào lan can ban công, đôi mắt tràn đầy sự dịu dàng.
“Biết vì sao em thích đứng ở đây ngắm biển cùng anh không? Bởi vì em cảm thấy cùng anh ngắm biển ở đây vô cùng đẹp. Kỳ lạ một điều là, rõ ràng cùng một bãi biển, nhưng cảm giác hoàn toàn không giống nhau. Bây giờ em mới biết, bởi vì bên cạnh có thêm một người.”

“Bởi vì thêm một người, nên toàn bộ thế giới đều trở nên khác biệt. Hóa ra, con người ta có thể vì một người mà vui vẻ, vì một người mà đau lòng. Em muốn nói với anh, anh là người đầu tiên thay đổi em, em sẵn sàng vì anh mà vui vẻ sống, cũng sẵn sàng vì anh mà nghiêm túc sống, cho dù anh thật sự là người như thế nào em cũng không quan tâm. Em muốn được ở bên anh mỗi ngày, cùng anh ngồi thẫn thờ, cùng anh làm những chuyện tẻ nhạt, cho dù mỗi khi chạm mặt chúng ta đều cãi nhau, không sao cả, em chỉ muốn như lúc này, hàng ngày có thể xuất hiện trước mặt anh. Dù anh không làm gì cả cũng không sao.”
….
“Hơn nữa, em sẽ không đột nhiên biến mất.”

“Bởi vì em rất kiên cường, kiên cường như một cái cây lớn.”

“Cho dù một ngày cái cây bị đổ, em vẫn sẽ yên ổn xuất hiện trước mặt anh, vĩnh viễn đều như vậy.”
Hồi ức lại quay về buổi tối hôm ấy, rõ ràng trong lòng vô cùng đau đớn, nhưng vô vẫn ôm lấy anh, vẫn gắng tỏ ra mạnh mẽ mà nói: Em sẽ không bao giờ đột ngột rời xa anh trong im lặng. Bởi vì em rất mạnh mẽ, mạnh mẽ như một cái cây lớn. Dù ngày nào đó cây kia đổ, em vẫn sẽ xuất hiện trước mặt anh, vĩnh viễn như vậy.
Lần đầu tiên trong suốt nửa năm qua, Cố Tây Lương hồi tưởng về khuôn mặt một người rõ ràng đến vậy.
Nguyễn Ân, xin em hãy nói với anh tất cả chỉ là một câu chuyện cười! Em nói em yêu anh nhiều lắm cơ mà? Em nói vĩnh viễn không rời xa anh cơ mà? Em không giữ lời sao? Anh muốn em vì anh mà vui vẻ sống, anh sẵn sàng thay đổi vì em, mỗi ngày đểu ở bên em, cùng em ngồi thẫn thờ, cùng em làm những chuyện tẻ nhạt. Chỉ cần ngày nào em cũng có thể xuất hiện trước mặt anh thì mọi thứ đều không thành vấn đề.
Thượng Đế không thích những đứa trẻ nói dối, thế nên, em hãy trở về bên anh đi!
Hà Diệc Thư đứng ngoài cửa rất lâu không dám đi vào, sợ phá vỡ sự yên tĩnh lúc này, sẽ khơi dậy một cơn bão tố. Bất chợt, thanh âm nghẹn ngào của người đàn ông trong phòng vang lên, Hà Diệc Thư ngỡ là ảo giác. Cô nghiêng người, nhìn qua khe cửa. Cố Tây Lương đang dùng tay che mắt mình lại, thật lâu…
Sau đó, anh từng chữ, từng chữ nói.
“Nguyễn Nguyễn…Anh yêu em.”
Căn phòng tràn ngập sự lạnh lẽo và tĩnh lặng. Không ai đáp lại câu lãng mạn kia: Em cũng vậy.
Hóa ra, tất cả không còn quan trọng nữa.
Sự kiêu ngạo, những lời ngọt ngào không nói ra miệng đều không quan trọng.
Nghe được nhịp đập trái tim anh mới quan trọng nhất.






“Không phải em không tốt, mà là cậu ta không đủ yêu em”
Ly hôn

Ly hôn

Cô gái donh dỏng cao kia vẫn không ngừng nói.
“Tôi thật sự không thấy mình có điểm gì không bằng cậu”.
Cô gái nhỏ mở miệng hình như muốn giải thích nhưng mới nói được một chữ “tôi” thì đã bị đối phương cướp lời.
“Nếu nói có cái gì tôi kém cậu, thì đó là dáng vẻ yếu đuối, nhu nhược này”.
Hoàn toàn nhìn ra được, cô gái nhỏ kia rất tự tin về bản thân, nếu không đã chẳng dũng cảm tham gia vào hoạt động này. Nhưng mà dũng khí đó vừa mới gặp phải đối thủ lợi hại đã biến mất tiêu. Sự im lặng của cô càng tôn thêm vẻ kiêu căng của đối phương, thế nên đối phương nghiễm nhiên công khai đưa ra yêu cầu đổi vai, nếu không thì phải so tài lại một lần, ai thắng được diễn vai chính.
Quản lý do dự nói: “Việc này…chọn người là do lãnh đạo cao cấp quyết định, sợ rằng không đổi được”.
Câu nói của quản lý khiến mọi người bắt đầu nảy sinh nghi ngờ, chẳng lẽ cô gái nhỏ kia còn chưa bước vào giới giải trí mà đã chơi quy tắc ngầm? Dù sao thì ngoại trừ sự thuần khiết, cô ta cũng không có bất cứ điểm nào nổi bật. Rốt cuộc thì vì sao lại được chọn vào vai chính, phỏng chừng là một điều bí ẩn không thể đoán ra.
Dường như đã tóm được vấn đề mấu chốt, cô gái dong dỏng cao liếc nhìn người bạn diễn của mình bằng ánh mắt khinh bỉ.
Đón nhận những cái nhìn hằn học mang theo suy đoán vô căn cứ, cô gái nhỏ suýt nữa bật khóc, vội vàng xua tay giải thích: “Không phải như mọi người nghĩ….”
Thế nhưng, lời biện minh yếu ớt của cô không lọt vào tai người khác. Đám người xung quanh bắt đầu xì xào.
Cô gái dong dỏng cao thừa thắng xông lên: “Không phải thì thế nào? Cậu giải thích đi!”
“Tôi…tôi không biết!”
“Vậy thì ai biết? Cậu không biết hay là không dám nói?”
Cô gái nhỏ lại im lặng.
Nhận ra tâm lý đối phương bị mình đả kích, niềm vui thắng lợi bao trùm lấy cô gái có dáng người cao. Nhưng ngay khi cô ta cho rằng mình đã hoàn toàn thắng lợi thì đột nhiên bị ai đó gõ nhẹ vào lưng, cô ta quay đầu lại, nhữ