pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giá Lại Có Một Người Như Em

Giá Lại Có Một Người Như Em

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341480

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1480 lượt.

ột. Trên bàn ăn có bánh mì và sữa, anh nhíu mày, quay lưng hỏi Hà Diệc Thư vừa mới xuống đến nơi, giọng có phần trách móc: “Thế này là sao?”
Nhìn sang bàn ăn, Hà Diệc Thư lập tức hiểu ra anh ám chỉ cái gì, cô cụp mi mắt giải thích: “Nử năm nay sáng nào anh cũng ăn trứng gà, em sợ anh ngấy”.
Cố Tây Lương không nói thêm gì nữa, anh cởi áo vest, xắn tay áo sơ mi rồi đi vào bếp.
Quả nhiên, vẫn là trứng gà và hành lá.
Nếu không phải sắc mặt Cố Tây Lương hết sức bình thường thì Hà Diệc Thư đã cho rằng tất cả những hành động mang tính cưỡng ép này là sự trừng phạt của anh dành cho cô.
Bởi vì, cô hiểu rõ con người anh.
Thích ngoan ngoãn, ghét cãi lý; thích thịt bò, ghét trứng gà; tính tình có phần gia trưởng.
Tuy rằng những điều này hiện giờ chỉ là “đã từng”.
Chừng mười phút sau, hai người ngồi đối diện nhau, cùng ăn sáng. Không ai lên tiếng. Hà Diệc Thư vốn ít nói nên không cảm thấy điều gì khác lạ. Mãi đến khi một đôi đũa chìa trước mặt cô, chưa kịp phản ứng thì trong đĩa đã xuất hiện thêm một miếng trứng gà.
Hà Diệc Thư ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt lấp lánh nụ cười của Cố Tây Lương.
Anh nói: “Sức khỏe em không tốt, phải bổ sung thêm lòng trắng trứng.”
Hai chữ kinh ngạc và ấm ức viết rõ trên mặt Hà Diệc Thư.
“Tây Lương, em ăn trứng gà sẽ nôn, anh biết rõ cơ mà”.
Cố Tây Lương liếc nhìn cô, ánh mắt nghi hoặc, thanh âm vẫn dịu dàng: “Ơ, sao anh lại nhớ là em thích ăn trứng gà?”
Bữa ăn sau đó trở nên vô cùng áp lực, người ta chẳng còn tâm trạng mà ăn tiếp nữa.
Kết thúc bữa sáng, Cố Tây Lương điều chỉnh lại sắc mặt bình thường, căn dặn Hà Diệc Thư một câu “Đừng quên uống thuốc!” rồi lưu luyến ra khỏi cửa, lái xe đến công ty.
Tan tầm, Cố Tây Lương đến chỗ hẹn với Hàn Duệ.
Gần đây hai xí nghiệp dưới quyền Cố Thị có hành động bất thường, có lẽ muốn tranh thủ lúc cấp trên không màng chính sự mà muốn vơ vét một trận. Chuyện này giống như các bậc thân vương thời cổ đại, thừa dịp lãnh đạo triều đình lơ là phòng bị mà công thành. Một vài cổ đông của Cố Thị đã giao bán cổ phiếu trên thị trường, mà mục tiên đầu tiên của họ chính là Hàn Thông, đối thủ ngang sức ngang tài của Cố Thị.
Hàn Duệ rất ngạc nhiên, Cố Tây Lương sao lại không phát hiện ra chuyện này? Vì thế quyết định hẹn Cố Tây Lương ra ngoài “ôn chuyện”.
Dùng ánh mắt tò mò nhìn người vừa mới ngồi xuống vị trí đối diện, Hàn Duệ vào thẳng vấn đề: “Đừng có nói với tôi là công ty xảy ra một vài chuyện nhưng anh lại không biết gì”. Ngay sau đó, như nghĩ tới điều gì, anh ta lại bổ sung: “Xem ra Nguyễn Ân ảnh hưởng rất lớn đến anh”.
Đây là lần thứ hai Cố Tây Lương nghe người khác nhắc đến cái tên này, anh không hỏi lại, chỉ nhấp một ngụm trà rồi thản nhiên nói: “Ý anh là chuyện hai công ty con nào đó đang muốn bán tháo cổ phiếu của Cố Thị cho Hàn Thông?”
Hàn Duệ nhẹ nhõm cả người, suýt nữa còn tưởng mình nhìn lầm. Anh ta bưng tách trà lên, bắt đầu nổi hứng trêu chọc: “Nói như thế là anh biết chuyện rồi, nhưng tôi quan sát thấy anh không có bất kỳ động tĩnh nào cả”.
Đối phương bật cười.
“Tôi không vội. Vở kịch này bọn họ muốn diễn thì cứ để họ diễn, ít ra thì tới bây giờ vẫn chỉ là vở kịch một vai”.
Hàn Duệ nhíu mày.
“Thế à, xem ra anh Cố đã đoán được Hàn Thông sẽ không tiếp nhận bàn tay đối phương chìa ra? Nhưng sao anh lại tự tin đến thế?”
Cố Tây Lương nhún vai.
“Không phải tôi tự tin, mà là tôi khá hiểu anh Hàn. Vì món lợi nhỏ trước mắt mà đắc tội với toàn bộ Cố Thị, vụ làm ăn này rõ ràng là thua thiệt. Hàn Thông đã không dám nhận thì càng không có công ty nào dám manh động. Tôi đâu cần cố sức lấy lòng, cầu cứu ai nữa? Chim én bay ra khỏi tổ, thấy bên ngoài lạnh, nó tự khắc quay về”.
Hàn Duệ thật muốn vỗ tay khen ngợi người đàn ông này. Đang định nói gì đó thì anh nhận được điện thoại, giọng của Hòa Tuyết truyền đến: “Anh đang ở đâu?”.
“Quán cà phê đối diện công ty”.
“À, em không có chuyện gì cả, chỉ vô tình đi ngang qua công ty anh nên muốn hỏi xem anh tan làm chưa thôi”.
Nghe vậy, Hàn Duệ liền không do dự mà thốt ra hai chữ: “Qua đây”.
Vừa mở cửa vào quán, Hòa Tuyết đã nhìn thấy Cố Tây Lương. Anh đang đứng dậy gật đầu nói tạm biệt với Hàn Duệ.
Bao lâu rồi không gặp anh ta? Hòa Tuyết tưởng rằng mình sẽ không bao giờ gặp lại người đàn ông khiến cô hận đến tận xương tủy này nữa. Nếu không phải tại anh ta thì Nguyễn Ân hiện giờ vẫn còn ở bên cô lúc khóc lúc cười, chứ không như bây giờ, cô ấy khóc hay cười, cô cũng không biết. Hoặc có thể là Nguyễn Ân đã chẳng còn nhớ những chuyện xưa nữa, luân hồi chuyển kiếp. Cô mong là trường hợp sau.
Đi qua Hòa Tuyết, Cố Tây Lương dừng ánh mắt trên khuôn mặt đầy giận dữ của cô. Anh không muốn tìm hiểu lý do, tiếp tục bước ra khỏi cửa, đợi thang máy xuống bãi đỗ xe.
Vừa bước chân vào nhà, Cố Tây Lương giống như bị sét đánh. Ánh mắt dán vào cô gái trong bộ váy trắng đang đi về phía mình.
“Trông vẻ mặt anh hình như không thích? Lúc sáng anh nói em để tóc thẳng đẹp hơn cơ mà.”
Cố Tây Lương khôi phục lại tinh thần, đơn giản đáp một chữ: “