Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giá Lại Có Một Người Như Em

Giá Lại Có Một Người Như Em

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341478

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1478 lượt.

ĩ này đã hình thành trong đầu từ lâu, nhưng giờ nghe chính miệng Nguyễn Ân nói ra, Cố Tây Lương vẫn có cảm giác tức giận khó giải thích.
Hai người hẹn gặp nhau ở nhà, Nguyễn Ân đứng ngoài cửa rất lâu, dường như mình không hề có quãng thời gian ngọt ngào lẫn xót xa ở nơi này.
Một cảm giác xa lạ bao phủ lấy cô,
Vừa định bước vào, đằng sau lại có người gọi tên.
“Nguyễn Ân!”
Quay đầu lại, là Hà Diệc Thư.
Khuôn mặt gần như giống hệt mình kia khiến Nguyễn Ân sụp đổ. Cô ngoảnh đi, không muốn nhìn thẳng đối phương, nhưng Hà Diệc Thư lại cúi người nói: “Xin lỗi, tôi chỉ có thể lựa chọn làm tổn thương cô, bởi vì, tôi và cô giống nhau, đều không muốn mất anh ấy, thậm chí tôi còn sợ hơn.”
Hà Diệc Thư vừa mới khom lưng, Nguyễn Ân liền nhìn đối phương, định nói gì đó thì lại phát hiện đằng trước có bóng người cứ lén lút dòm ngó về chỗ này. Cô nghi hoặc bước lên mấy bước, nhận ra kẻ đó là Lưu Lâm, một dự cảm chẳng lành luẩn quẩn trong đầu cô. Ngay khi cô còn chưa kịp có phản ứng, đối phương đã lấy ra một vật gì đó nhắm về phía này.
Khoảnh khắc nhận ra trong tay Lưu Lâm là một khẩu súng, Nguyễn Ân chỉ đứng cách Hà Diệc Thư một bước chân. Bảo vệ khu biệt thự cũng phát hiện ra có người leo tường vào trong, nhưng khi đuổi đến nơi thì đã không kịp.
Một âm thanh giòn tan vang lên giữa con phố phồn hoa.
Cố Tât Lương lái xe rẽ vào khu biệt thự, trong lòng phiền muộn, mải suy nghĩ xem lát nữa gặp Nguyễn Ân sẽ phải làm thế nào. Anh không sợ phải đưa ra lựa chọn, chỉ có điều tình huống trước mắt thật sự khiến anh tiến thoái lưỡng nan.
Khi xe tiến gần tới biệt thự Tiểu Dương, Cố Tây Lương nghe thấy một tiếng hét chói tai vang lên cùng lúc với tiếng súng nổ.
“Cẩn thận!”
“Pằng!”
Cảnh tượng trước mắt rất rõ ràng, Nguyễn Ân đẩy mạnh Hà Diệc Thư ra. Cố Tây Lương điên cuồng nhìn về phương hướng đó mà nhấn ga hết cỡ, muốn lao đến thật nhanh. Tiếc rằng trời không chiều lòng người.
Phía trước là xe tuần tra của bảo vệ, hai chiếc xe va chạm kịch liệt.
Ba loại âm thanh đan xen, trở thành bản hòa tấu đáng sợ nhất trên đời này.






Trong giấc mộng của Cố Tây Lương, dường như tất cả chỉ toàn là màu đỏ, vô cùng giống máu.
Lần thứ hai tỉnh dậy từ cơn ác mộng, trên trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh. Nhưng ánh mắt sợ hãi của anh rất nhanh khôi phục lại vẻ bình lặng.
Không ngủ được, Cố Tây Lương mở di dộng ra, dù tiếng chuông cực nhỏ vẫn đánh thức người bên cạnh. Cô gái đầu dựa trên ngực anh, cánh tay ôm lấy thắt lưng anh, cảm nhận được cơ thể anh đổ mồ hôi, cô hỏi: “Gặp ác mộng à?”.
“Ừm”.
“Có thể kể em nghe không?”
Mọi người đều đã sẵn sàng đón nhận một cơn bão tố điên cuồng ập đến, thế nhưng, Cố Tây Lương lại bình thản nhìn người bên cạnh, hỏi: “Nguyễn Ân là ai?”
Hà Diệc Thư sững sờ rất lâu. Sau đó, cô ôm chầm lấy Cố Tây Lương, ôm rất chặt, tựa như vừa được ban ân, chỉ sợ lỏng tay một chút là thứ trong tay sẽ bị cuốn đi.
“Không phải ai cả, chỉ là một người lạ thôi”.
Bác sĩ nói, đây là chứng mất trí nhớ cục bộ, khoảng năm phần trăm trí nhớ bị mất đi, thường thì không có ảnh hưởng tới sức khỏe người bệnh, nhưng để nói có thể khôi phục được hay không thì rất khó, có lẽ cả đời cũng không thể.
Hà Diệc Thư trong lòng thở phào nhẹ nhõm, thậm chí còn nghĩ, ông trời công bằng với cô, cuối cùng đã mang thứ mà cô từng đánh mất trở lại bên cô.
Từ lúc xuất viện về nhà, Cố Tây Lương dường như thay đổi hoàn toàn.
Nói cho cùng thì, hình như anh không thay đổi gì cả. Tính tình vẫn lạnh nhạt, lời nói vẫn sắc bén không ai địch nổi. Thứ duy nhất thay đổi lại là thói quen sinh hoạt. Đương nhiên, anh cũng không nhớ trước đây mình như thế nào, chỉ có Hà Diệc Thư cảm nhận rõ ràng nhất.
Chẳng hạn như, buổi sáng anh không thích để bụng rỗng đi làm nữa.
Chẳng hạn như, anh đặc biệt nhạy cảm với hai danh từ “chim cánh cụt” và “gấu bắc cực”.
Chẳng hạn như, anh thích nghe truyện cười.
Còn có rất nhiều chẳng hạn như…
Hôm nay cũng như mọi ngày, Cố Tây Lương dậy khá sớm chuẩn bị đến công ty. Hà Diệc Thư đã quen dậy trước anh, từ phòng khách lên lầu hai, thấy Cố Tây Lương đang rửa mặt, cô liền tự giác mở tủ quần áo chọn một bộ vest.
Cố Tây Lương đi ra, động tác nhanh nhẹn thay áo sơ mi, rồi mặc áo vest, sau đó, Hà Diệc Thư sẽ tới trước mặt anh giúp anh thắt cà vạt.
Cô thích làm giúp anh những việc nhỏ như thế, giống như một đôi vợ chồng hạnh phúc.
Ánh mắt của Cố Tây Lương vô tình phóng tới khung ảnh khổ lớn treo trên tường. Trong ảnh là chính anh với nụ cười rạng rỡ, cô gái bên cạnh sắc mặt ửng hồng, mái tóc tung bay trong gió biển.
“Em để tóc thẳng vẫn đẹp hơn”.
Nghe thấy câu trần thuật đột ngột của anh, Hà Diệc Thư bần thần cả người, tay đeo cà vạt khựng lại một chút, lát sau mới tiếp tục động tác dang dở.
Cô ngẩng mặt, nhướng mày cười: “Thật không? Vậy em đi duỗi tóc lại là được”.
Truyện được đăng tại
Cố Tây Lương không gật đầu, cũng không ngăn cản, chỉ lẳng lặng xách cặp và chìa khóa xe đi xuống tầng m


XtGem Forum catalog