Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giá Lại Có Một Người Như Em

Giá Lại Có Một Người Như Em

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341447

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1447 lượt.

anh ấy?
Cố Tây Lương nhanh nhẹn cởi áo vest, khoác lên người cô, sau đó anh ngồi xổm trước mặt cô, thấp giọng nói: “Lên đi”.
Nguyễn Ân nhăn mặt, lúng túng một hồi, sau thấy Cố Tây Lương không có ý định đứng dậy, đành phải leo lên, hai tay ôm lấy cổ anh, sắc mặt càng thêm đỏ.
Đoạn đường ngắn ngủi bỗng trở nên xa xôi, người đi đường ai nấy cũng phải ngoái lại nhìn họ, thậm chí còn chạm mặt với một vài người từng hợp tác làm ăn với Cố Tây Lương. Đối phương đã lái xe chạy qua, nghĩ sao lại quay lại, hạ cửa kính mà kinh ngạc kêu to: “Giám đốc Cố”.
Cố Tây Lương nãy giờ vẫn duy trì vẻ mặt ngọt ngào vui vẻ, lúc này thấy có người hỏi thăm liền ngẩng đầu lên, khẩu khí cũng “công việc hóa”.
“Chào anh.”
Giống như một con đà điểu, Nguyễn Ân vùi mặt sâu vào lưng Cố Tây Lương. Nếu trên lưng anh có kẽ hở, nhất định cô sẽ chui xuống.
Nhận ra cô xẩu hổ, Cố Tây Lương không bận tâm tới những ánh mắt tò mò của người qua đường nữa, anh dùng sức đẩy cơ thể cô lên một chút, rồi sải bước dài đi tiếp.
Chóp mũi kề sát tấm lưng Cố Tây Lương, Nguyễn Ân mới nhận ra trên người anh thoang thoảng một mùi nước hoa lạ, hoàn toàn không phải hương bạc hà như trước đây.
Hoàng hôn, ánh chiều tà, bóng cây ngô đồng. Thời gian tĩnh lặng, cô đang ở trên lưng anh.
Nguyễn Ân bỗng có cảm giác, người đàn ông này chỉ khi ở trước mặt mình mới mềm mỏng, dịu dàng. Người đàn ông khiến cô biết làm nũng này, liệu có luôn đứng bên cạnh cô dù xảy ra bất cứ chuyện gì không? Nếu tương lai là vô số cảnh tượng tàn khốc, liệu anh có đứng ra che chở cho cô hay không? Nếu bầu trời sập xuống, liệu anh có chống lên giúp cô hay không? Có hay không?
Trong khi đó, Cố Tây Lương luôn quan niệm, tình yêu giống như cốc nước, nóng hay lạnh chỉ người uống mới biết. Bạn yêu hay không yêu, hận hay không hận, một mình cảm nhận được là tốt rồi, người khác hiểu hay không cũng không quan trọng, dẫu sao thì, tình yêu có đôi khi chỉ là chuyện của một người, thậm chí Cố Tây Lương còn rất vụng về khi muốn nói ba chữ đơn giản kia. Anh đối xử với em thật tốt, đó chẳng phải đã là cách biểu đạt tình yêu trực tiếp nhất rồi ư? Em cũng không cần suy đoán anh đang nghĩ gì, bước tiếp theo anh sẽ làm gì.
Chỉ cần em hiểu, anh sẽ không bao giờ làm những chuyện khiến em tổn thương.






Trời đã sang đông, công việc của Nguyễn Ân vẫn bặt vô âm tín. cô quyết định từ bỏ, quay lại cuộc sống như quãng thời gian ở Mỹ, ở nhà viết tiểu thuyết.
Cố Tây Lương đi làm về, thấy trong phòng đèn bật sáng trưng, cô ngồi co chân trên sofa, chăm chú gõ bàn phím. Có lẽ do tóc mái vướng vào mắt nên cô đã buộc gọn lại phía sau, mái tóc xoăn sắp chạm đến thắt lưng cũng được búi gọn lên bằng một sợi dây màu đen đơn giản, gọng kính màu da cam gác lên sống mũi. Lò sưởi đã mở nhưng cô vẫn mặc áo khoác len bên ngoải, dường như rất sợ lạnh.
Dáng vẻ này của cô, Cố Tây Lương chưa từng bắt gặp.
Phát hiện ra sự tồn tại của anh, Nguyễn Ân quay đầu lại, mỉm cười: “Về rồi à”.
Chuông gió thủy tinh treo ngoài ban công mà Hòa Tuyết tặng Nguyễn Ân, đang bị gió thổi phát ra những tiếng leng keng. Trong khi đó, Cố Tây Lương thì đang cảm thấy ấm lòng vì ba chữ Nguyễn Ân vừa mới nói. Có lẽ là vì từng đánh mất nên cho dù bây giờ chỉ là một sự ấm áp nho nhỏ, anh cũng cảm thấy vô cùng quý trọng. Anh cởi áo khoác, treo lên giá cạnh cửa rồi thay dép trong nhà, sau đó ngồi xuống cạnh Nguyễn Ân, sofa lún nhẹ vì bị tăng thêm trọng lượng.
Bị chọc đúng tim đen, Nguyễn Ân nhất thời không biết phản bác ra sao, bèn lái sang chuyện khác: “Trông bộ dạng anh bây giờ, tự dưng em nhớ tới một câu thành ngữ, biết là gì không?”.
Cố Tây Lương hất cằm ra hiệu cho cô nói. Nhưng hai chữ “tri thức…” vừa thốt ra khỏi miệng, Nguyễn Ân liền cảm nhận được ánh mắt người nào đó bắn về phía mình, thế nên hai chữ “bất lương” cũng không dám nói ra nữa.
Chấm dứt trò đấu khẩu vô vị này, Cố Tây Lương tháo gọng kính, đứng dậy đi vào bếp. Nguyễn Ân ở sau lưng nhìn theo, làm một cái mặt quỷ, bất chợt anh quay đầu lại, cô sợ đến cứng đơ mặt, không kịp lấy lại vẻ bình thường nên trông bộ dạng có phần ngốc nghếch.
“Tối nay ăn gì?”
“Gì cũng được.”
Trả lời xong, bỗng nhớ đến điều gì, Nguyễn Ân lại nói: “Mai là đông chí?”.
Cố Tây Lương ngẫm nghĩ vài giây rồi đưa ra một câu xác định: “Ừ”.
“Đông chí là phải ăn thịt dê, mai gọi Hòa Tuyết đến ăn một bữa không?”
Cả đời này Cố Tây Lương ghét nhất chính là thịt dê, luôn cảm thấy mùi vị vô cùng khó nuốt, nhưng thấy ánh mắt cô tràn ngập vẻ chờ mong, chữ “No” gần thốt ra miệng lại biến thành: “đi thay quần áo!”.
“Hả?”
“Anh sợ mai bận, bây giờ đi siêu thị mua đồ để mai làm, nhân tiện ăn tối luôn.”
không ngờ lại dễ dàng được phê chuẩn như vậy, Nguyễn Ân mừng rỡ bật dậy khỏi sofa đến dép cũng xỏ trái, chạy một mạch lên gác. Cố Tây Lương nhìn theo, nghe những thanh âm loẹt quẹt của đôi dép vang lên đều đều, cảm thấy toàn thân thả lỏng.
Hai người nhanh chóng xuất phát. Siêu thị đang có chương trình giảm g