Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giai Thoại Anh Và Em

Giai Thoại Anh Và Em

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341746

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1746 lượt.

n còn cảm nhận được nhiệt độ ở trong tay của mình, trong cái khoảng khắc vuốt ve đó, trong đầu cô thỉnh thoảng sẽ phát họa hình dáng của nó, sau đo thì ngây ngốc ra rồi lại đỏ mặt.
Đến cửa siêu thị, Vinh Hưởng vào trong lấy đồ, Vinh Nhung đứng đợi ngoài cửa. Có chút hứng thú nhìn một đôi tình nhân đang giẫn dỗi ở cách đó không xa, trong mắt đều là ý cười. Đột nhiên bả vai bị vỗ nhẹ, Vinh Nhung cong khóe môi lên quay đầu lại. Nhìn thấy người mới thì lặp tức trong lúc nhất thời cả người đều trở nên cứng ngắc, đỡ đẫn mà đứng tại chỗ giống như bị hóa đá.
Ánh mắt của đối phương nhìn cô rất mảnh liệt làm cho cô có cảm giác áp bức, lúng túng mở miệng gọi: "Mẹ..."
Tống Hải Thanh mới vừa trở về thành phố N không lâu, bà nghĩ thầm có nên đi gặp cô con gái “đã lâu không gặp” của bà hay không, ai ngờ lúc đi đến cửa hàng thì lại đúng lúc gặp mặt như vậy. Nhìn xa còn tưởng rằng mình nhận lầm người, vì cách ăn mặc tỉ mỉ như thế này thật sự không giống với con bé lúc trước. Tống Hải Thanh cười đến cực kỳ rạng rỡ: "Nhung Nhung, có nhớ mẹ không?"
Vinh Nhung trừng mắt nhìn anh: "Sao anh không có lòng gì hết vậy!"
Vinh Hưởng nhìn dáng vẻ xù lông của cô, trong mắt tràn đầy ý cười, nhưng gương mặt nghiêm trang lại xụ xuống: "Em cũng biết anh không hiểu cách làm surprise, cũng không giỏi dỗ dành con gái vui vẻ."
"Nhưng em không giống như vậy!"
"Không giống ở chỗ nào?"
Nhìn thấy vẻ mặt vô tội của Vinh Hưởng, Vinh Nhung thở phì phò quay đầu bước đi. Cái người này, sinh nhật của anh cô nhớ rất rõ, còn tốn sức tổ chức ăn mừng cho anh. Đây là sinh nhật lần đầu tiên hai người bọn họ hoà thuận với nhau, hơn nữa cũng là sinh nhật lần đầu tiên ở cùng một chỗ, quan trọng hơn nữa, đây là lễ trưởng thành của cô. Tại sao có thể không coi trọng như vậy, còn thoải mái nói cô giống với những cô gái khác. Hừ, Vinh Nhung càng đi càng nhanh, anh đi dì cả của anh mà không giống nhau đi!
Vinh Hưởng cười nhẹ đuổi theo cô, giữa hai hàng lông mày hiện lên sự rối rắm: "Giận sao? Được rồi, em và những cô gái kia không giống nhau, vô cùng không giống, đặc biệt không giống."
"Tại sao không giống?"
Hai tay của Vinh Hưởng nắm lấy eo của cô rồi kéo cô vào trong lòng, cười xấu xa nói: "Em là bảo bối của anh, đương nhiên không giống."
Vinh Nhung nghe xong câu này thìkhuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, cà lăm nói: "Vậy, sinh nhật của em, thật sự không biết nên tổ chức như thế nào sao?"
"Ngốc, surprise nói ra sao còn được gọi là bất ngờ nữa?"
Nam thanh nữ tú đứng ở dưới đèn đường, chính là tình yêu đẹp nhất. Sóng nước gợn nhẹ, mặt hồ bình tĩnh khiến người ta không nhìn ra một chút manh mối nào trước một cơn bão lớn sắp tới.
*
Trước sinh nhật vài ngày thì Vinh Nhung bắt đầu mong đợi, cho đến ngày sinh nhật thì Vinh Hưởng nói với Hồng Mộ muốn đến thành phố S thăm bà nội, Vinh Nhung nghe xong thì sững sờ. Không ngờ bất ngờ dành cho cô chính là mang cô đi thăm bà nội? Vinh Nhung có chút không vui hạ bả vai, bà nội không thích cô, vì sao trong ngày sinh nhật của cô Vinh Hưởng lại dẫn cô đến đó?
Cho tới khi đến nhà ga Vinh Nhung mới khôi phục lại tinh thần, thứ VinhHưởng mua chính là ... vé xe lửa của thị trấn J. Cái thị trấn cổ đó cô đã muốn đi lâu lắm rồi.
Trên xe lửa rất ít người, trong xe trống trải lác đác mấy du khách. Vinh Nhung rất hưng phấn, nhìn đồng ruộng cò bay thẳng cánh và trời xanh mây trắng ngoài cửa sổ xe, dường như cảm giác cách ước mơ càng lúc càng gần. Tự do, chính là tự do. Cái loại cảm giác chờ đợi sắp được tự do này, đúng là vô cùng vui sướng lâm ly, không có cảm giác lo lắng gì làm cho cô kích động đến mức không thể khống chế được.
Nhìn người bên cạnh vẫn luôn yên lặng chống cằm chăm chú nhìn vào mình, Vinh Nhung dựa vào bờ vai của anh nỉ non: "Anh, anh thật là tốt."
"Nha đầu không có tiền đồ, cái này cũng mua chuộc được em sao?"
Vinh Nhung lắc lắc đầu, nhìn không ra anh có chút mất mát gì thì mới thỏa mãn cười nói: "Cho dù anh không làm những việc này vì em, em cũng rất thoả mãn. Chỉ là anh tốt như vậy, em thât sự rất luyến tiếc anh."
"Luyến tiếc cái gì?" Vinh Hưởng có chút không rõ, tính tình của con gái khi nổi thật sự là rất khó nắm bắt.
Vinh Nhung chỉ cười một tiếng không nói gì hết.
*
Tới thị trấn J, đầu tiên bọn họ đến khách sạn đặt phòng cất hành lý trước, lúc sắp đến bàn tiếp tân thì Vinh Nhung kéo tay Vinh Hưởng lại: "Anh, đặt một phòng thôi."
Vinh Hưởng nhìn cô một lát, trong giọng nói mang theo ý cười: "Qua đêm nay em mới mười tám, bây giờ vẫn còn là trẻ vị thành niên đấy."
"Mặc kệ, hôm nay anh nhất định phải nghe theo em." Vinh Nhung rất cố chấp, dáng vẻ phồng má rất buồn bực nhìn anh.
Vinh Hưởng cười cười, khẽ thở dài trong long: "Được, vậy vừa qua mười hai giờ thì đóng cửa lại làm đến ngày mai trực tiếp về nhà."
"..." Vinh Nhung nhìn nụ cười lưu manh của người nào đó, khẽ nuốt nuốt nước bọt một cái.
Vinh Nhung không muốn ăn cơm ở trong khách sạn, cô muốn kéo Vinh Hưởng đi ăn mấy món ăn vặt ở trong trấn nhỏ.
Nhìn thấy có quán bán món đậu phụ thúi th


Snack's 1967