XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giai Thoại Anh Và Em

Giai Thoại Anh Và Em

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341738

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1738 lượt.

mắc bệnh ung thư, cô mới mềm lòng, quyết định giúp bà quay về nhà họ Vinh. \/ Nhưng người nhà họ Vinh đều không thích Tống Hải Thanh, điều này Tống Hải Thanh rất rõ ràng, bèn đem mục tiêu chuyển hướng tới Vinh Nhung.
Vinh Hưởng rất thương cô, chỉ cần biết cô bị Tống Hải Thanh ruồng bỏ, nhất định sẽ tìm mọi cách đưa cô trở về nhà họ Vinh. Lúc đó, Hồng Mộ nhắc nhở Vinh Hưởng, nói mẹ con bọn họ hai người hợp lại tính kế anh. Trong giây phút đó, Vinh Hưởng siết chặt tay cô nói anh tin cô. Vinh Nhung cảm thấy chính mình quả thực không còn mặt mũi nhìn anh, bây giờ …… đúng là báo ứng, cô phải làm sao để vẹn cả đôi đường? Làm sao để cho mẹ không tuyệt vọng, cũng không khiến cho anh phải thất vọng?
Vinh Nhung vô lực ngã xuống sô pha, mờ mịt nhìn xuống dưới đất.
Tống Hải Thanh khều nhẹ chân, đảo ánh mắt lên trên người cô, “Mẹ đã sớm nghĩ ra biện pháp, chỉ cần con giúp mẹ dẫn cha con tới đây, chuyện còn lại cứ để mẹ lo.”
“Cha sao có thể nghe con được.”
“Tự mẹ sẽ có biện pháp.” Tống Hải Thanh mỉm cười, bộ dạng của bà khiến cho Vinh Nhung không khỏi rùng mình. Sự tình …… Sao lại phát triển tới mức này?
*
Sau đó Vinh Nhung theo lời Tống Hải Thanh tới Vinh thị tìm Vinh Kiến Nhạc, Vinh Nhung phải đợi ở bên ngoài rất lâu mới nghe được thư ký nói, Vinh Kiến Nhạc đã dự hội nghị xong. Vinh Nhung nhắm thật chặt ngón tay, đẩy cửa phòng của Vinh Kiến Nhạc. Đây là lần đầu tiên cô gặp cha mình ở một nơi không phải là nhà họ Vinh, quan sát ông từ trên xuống dưới, dáng vẻ quyết đoán kia khiến cô hiểu được khí chất trên người Vinh Hưởng từ đâu mà có.
Vinh Kiến Nhạc hơi bất ngờ khi thấy Vinh Nhung tới công ty tìm ông, nhưng cũng chỉ thản nhiên liếc mắt nhìn cô, “Ngồi đi.”
Cô con gái này, tình cảm của ông dành cho cô thực ra có chút phức tạp. Dù ở gần nhau, nhưng thực ra ông cũng chẳng nói được mấy câu với cô. Nghĩ cũng lạ, nhưng mà trên người cô xác thực là dòng máu của ông. Sở dĩ lảng tránh cô, phần lớn là muốn trốn tránh đoạn ký ức sai lầm thời tuổi trẻ, lúc phản bội lại tình yêu, phản bội lại hôn nhân.
Vinh Nhung dè dặt ngồi lên chiếc ghế da đối diện ông, thân hình gầy yếu trên chiếc ghế to lớn càng thêm phần nhỏ nhắn.
Vinh Kiến Nhạc đặt hai tay trên bàn, mở miệng trước tiên, “Tìm cha có chuyện gì không?”
“A ……” Vinh Nhung nuốt nuốt nước miếng, “Cha …… mẹ con, bà bệnh rất nặng, người …… Có thể bớt chút thời gian, đi thăm mẹ không?” Một câu ngắn ngủi mà cô nói đứt quãng, rõ ràng là chuyện rất bình thường nhưng lại giống như phải đắn đo mãi mới dám nói ra. Trong lòng Vinh Nhung có chút đau khổ, cứ dây dưa như vậy sẽ được cái gì?
Vinh Kiến Nhạc nhìn cô, nửa ngày cũng chưa nói chuyện. Chỉ vài phút ngắn ngủi nhưng áp lực từ ông cũng khiến Vinh Nhung hít thở không thông, cúi đầu không dám nhìn Vinh Kiến Nhạc.
Vinh Kiến Nhạc chậm chạp nói, âm thanh không hề mang chút cảm xúc, chỉ cúi đầu nặng nề lên tiếng, “Mẹ của con? Bà ấy bị bệnh có liên quan tới cha sao?”
“……” Vinh Nhung có chút không dám tin mà ngẩng đầu nhìn cha mình.
Vinh Kiến Nhạc hơi nhếch miệng, hí mắt nói, “Bà ấy mấy năm nay, chẳng phải cũng không hề cô đơn sao?”
“Cha ----”
“Nhung Nhung.” Vinh Kiến Nhạc lớn tiếng quát cô, “Cha hy vọng con hiểu được bản thân đang làm gì, dì con có thể chấp nhận con, đã là ân huệ lớn nhất rồi. Làm người, phải nhớ không được lấy oán báo ân!”
Vinh Nhung nhếch môi không thốt nên lời, lấy oán trả ơn, cô sao có thể không hiểu chuyện không nên lấy oán trả ơn. Nhưng chính các người tạo ra nhiều nghiệp chướng như vậy, vì sao muốn cô phải chịu? Tống Hải Thanh cũng được, Vinh Kiến Nhạc cũng tốt, vì sao không tự đi giải quyết ân oán tình thù, lại cố tình muốn đổ lên người cô gái nhỏ là cô! Hốc mắt Vinh Nhung ửng đỏ, gắt gao nhìn chằm chằm vào Vinh Kiến Nhạc.
Vinh Kiến Nhạc khẽ xoay ghế, không để ý tới cô, “Được rồi, trở về đi. Cha gọi lão Lưu đưa con về.”






Vinh Nhung yên lặng đứng dậy nhìn theo bóng lưng Vinh Kiến Nhạc. Ánh mặt trời chói mắt xuyên thấy qua cửa sổ sát đất khiến cô choáng váng. Ánh sáng rực rỡ khiến hốc mắt cô trở nên chua xót, Vinh Nhung cắn môi nhỏ giọng nói, “Cha, mẹ con thực sự muốn gặp cha. Mẹ bị ung thư tử cung, thời gian còn lại không nhiều. Mới nhờ con …… cầu xin cha.”
Vinh Kiến Nhạc vẫn quay lưng lại với cô, yên lặng tới trầm tĩnh.
Mắt Vinh Nhung dần mờ đi, Vinh Kiến Nhạc thật nhẫn tâm, liệu Vinh Hưởng có bị di truyền tâm địa sắt đá như thế không? Cô chống tay vào thành ghế đứng lên, rõ ràng là tiết trời tháng một, mà sống lưng cô đã ướt đẫm mồ hôi. Khẽ liếc về ánh mặt trời sáng chói kia bất chợt tầm mắt của cô trở nên tối sầm.
*
Lúc Vinh Nhung tỉnh lại đã ở trong bệnh viện, cô gái đứng bên cạnh trông rất quen, là thư ký của Vinh Kiến Nhạc. Dáng vẻ đúng tiêu chuẩn của một thư ký, mặt không đổi sắc, đuôi lông mày chau lên, “Cô đã tỉnh?”
“Vâng.” Vinh Nhung rụt rè trả lời, không hiểu Tống Hải Thanh lại chơi trò gì nữa đây. Ở trước mặt Vinh Kiến Nhạc cô không dám làm càn, Tống Hải Thanh biết t