Phúc Hắc Tổng Giám Đốc, Đừng Ăn Ta
Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1737 lượt.
đỏ ửng, hoảng hốt nhắm hai mắt lại không dám nhìn anh. Con ngươi thâm sâu đen như đá quý của Vinh Hưởng sớm đã nhuộm màu tình dục, nhìn thấy cô không ngừng run rẩy rồi lại mê ly quyến rũ, Vinh Hưởng dụ dỗ cô, ở bên tai cô không ngừng nói những lời tâm tình, từ từ từng chút từng chút đi tới.
Vinh Hưởng nhìn thấy cô nhíu chặt lông mày vì đau đớn mà không khỏi đau lòng thay cô, anh cúi người ôn nhu hôn lên khóe môi của cô: "Làm em đau sao?"
"Không có." Vinh Nhung mở mắt ra, nhìn khuôn mặt cách mình rất gần, trong nháy mắt đau đớn như xé rách thân thể kia là người con trai này cho cô. Giờ khắc này, bọn họ là cùng hòa tan với nhau, cô bao bọc lấy nhịp đập của anh, cảm giác này khiến cô mừng rỡ phát điên. Người con trai này là của cô, nếu như cả đời đều như vậy thì tốt biết mấy.
"Anh, nói yêu em, nói anh yêu em đi." Vinh Nhung giống như một người sắp chết đi tìm nguồn nước, ôm chặt lấy cổ của anh kéo đến trong ngực của mình, đầu lưỡi vội vàng ở trên môi của anh tìm kiếm hương vị thuộc về anh.
Thân dưới của cô theo tuần suất mà đong đưa, mái tóc đen tán loạn ở trên ra giường màu trắng tạo ra độ cong đầy mị hoặc. Vinh Nhung như vậy anh khát vọng đã lâu nhưng lại không có dũng khí chiếm lấy, anh cảm thấy toàn bộ máu trong cơ thể đều bị thiêu đốt, càng đốt càng nóng bỏng.
Nắm chặt lấy thắt lưng của cô, Vinh Hưởng cảm thụ đầu lưỡi mềm mại chặt chẽ của cô, thì thầm ở bên môi cô.
"Anh yêu em..."
Kết quả của hai ngày đi chơi lần này chính là thế giới của hai người trong khách sạn, bọn họ giống như hai con thú nhỏ dây dưa, quấn quít lẫn nhau. Vinh Nhung lắng tai nghe tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ. Trong lòng trở nên trống trải. Rõ ràng trong thân thể trống rỗng đã bị anh lấp đầy, nhưng mà, nghĩ tới lần gặp mặt vừa rồi cô lại trở nên tuyệt vọng. Trước kia từng có người nói, giữa bọn họ có thể có tình yêu, chỉ là ----- không thể nghĩ tới tương lai.
Tương lai sau này của cả hai có phải sẽ bị hủy hoại trong tay cô?
Người bên cạnh an ổn ôm cô, ngủ say sưa. Ngũ quan từ từ được chiếu sáng bởi những tia nắng sớm, Vinh Nhung nhìn thật lâu khuôn mặt anh, từng giây từng phút không muốn tách rời.
Xế chiều ngày thứ hai, Vinh Hưởng đang thu dọn hành lý. Vinh Nhung vẫn luôn im lặng ngồi bên thành giường nhìn anh, thật lâu mới mở miệng, “Anh …… chúng ta không thể trở về muộn hơn sao?”
“Nếu thích nơi này thì lúc khác chúng ta sẽ quay lại, ngày mai còn phải lên lớp nữa chứ, mẹ mà gọi điện cho bà nội thì lộ mất.”
Vinh Nhung không hé răng, bị bà kéo vào căn phòng nhỏ. Vinh Nhung nhìn căn phòng mình đã rời đi hơn nửa năm, trong lòng trăm vị ngổn ngang. Yên lặng một lúc lâu mới mở miệng nói với Tống Hải Thanh, “Trong người không khỏe còn đi chơi mạt chược, mẹ …... không phải là lừa con chứ?”
Tống Hải Thanh vừa nghe mấy lời này lập tức xụ mặt, tiện tay cầm cái gối dựa bên cạnh đi tới. Cọ mạnh lên gò má của Vinh Nhung. Tống Hải Thanh hung ác mắng chửi, “Con là cái đồ không có lương tâm, có phải là ở nhà họ Vinh hưởng phúc tới nỗi quên luôn cả người mẹ này không, lừa con? Ta phải lấy bản thân mắc bệnh ung thư ra để lừa con sao? Nguyền rủa bản thân thì có chỗ gì tốt?”
Hai gò má Vinh Nhung đỏ bừng do vừa bị cọ đau, trong lòng chế giễu, có lợi ích gì? Nhà họ Vinh không phải là chỗ rất tốt sao?
“Hy vọng là mẹ thật sự không lừa con, bằng không …… sau này mẹ chết thật, con cũng không rơi lấy một giọt nước mắt.” Cô xoa xoa mặt của mình, nói giọng lạnh nhạt. Trong lòng rõ ràng luôn có cảm giác thống hận, không hề che giấu chút nào đã bộc lộ ra ngoài.
Cơn giận lúc nãy của Tống Hải Thanh còn chưa tan hết, bây giờ lại càng nổi giận đùng đùng, giọng nói càng lúc càng lớn, “Ta khinh, đúng là mất công nuôi con chừng ấy năm. Vừa mới ở nhà họ Vinh chưa bao lâu, người đàn bà Hồng Mộ đó, bà ta làm thế nào đã mua chuộc được con rồi? Hả?” Bỗng nhiên chợt nghĩ tới điều gì đó, bà ta khẽ cười châm biếm, “Hay là do tiểu tử thúi kia? Ta cho con biết, đừng tưởng ta không biết suy nghĩ của con. Những bức ảnh của con, nhật ký của con ta đều xem hết rồi. Con ở đây trách móc cái gì hả? Trách nó với con trong người đều chảy chung dòng máu sao?”
Nét mặt Vinh Nhung biến thành hoảng sợ, khuôn mặt tái nhợt, nói không nên lời.
Tống Hải Thanh khẽ nhếch môi, “Không nên vọng tưởng, con với nó cả đời này cũng không có khả năng đâu. Kiếp sau đầu thai cho tốt, nói không chừng còn có thể cùng nó làm hai đứa trẻ vô tư. Nó là anh con, cả đời này đều là anh con!” Tống Hải Thanh nói khiến cho sắc mặt Vinh Nhung tái nhợt càng để lộ chân tướng, lời nói bén nhọn của bà vẫn còn tiếp tục, “Nó hiện tại thương con, là do nó còn chưa biết những suy nghĩ biến thái, ghê tởm, bẩn thỉu của con với nó. Nếu như nó biết, nó nhất định sẽ chán ghét con? Còn có, con đừng có quên lúc trước đã đáp ứng ta, giúp ta quay về nhà họ Vinh!!!”
Hô hấp của Vinh Nhung dần trở nên dồn dập, ánh mắt đờ đẫn nhìn người mẹ giống như đang bị bệnh tâm thần. Trước đây là do Tống Hải Thanh bị chuẩn đoán