Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gian Phi

Gian Phi

Tác giả: Lạc Lạc Đào Hoa

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341275

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1275 lượt.

g tử, phu nhân.” Hàn Húc vốn là tên tự của Văn Sênh, sở dĩ tôi được ông ta chào hỏi cũng là nhờ phúc cái thế lực to lớn chống lưng Kỷ gia, mặc dù không rõ bọn họ làm trò gì, nhưng tóm lại là nếu như Văn Sênh không nể mặt mũi thì tôi gay to.
“Văn trang chủ không cần khách khí, lần này thiếp thân và tướng công đến đây là muốn diện kiến Diệp tiên sinh, không biết Văn trang chủ có thể thay mặt giúp đỡ một chút hay không?” Tôi nói tỉnh queo như vậy, có thể thấy Văn Sênh nghe xong thần sắc cứng đờ. “Chuyện này…”
“Văn trang chủ không cần khó xử, trước khi thiếp thân đến đây cũng từng nghe nói qua một vài chuyện về Diệp tiên sinh, cho nên thiếp thân chỉ xin Văn trang chủ thay mặt thiếp thân đem vật này giao cho Diệp tiên sinh, cũng mời Diệp tiên sinh có thể đưa ra một vài lời bình.” Dưới chỉ thị của tôi, Mai Nhi đem ra một hộp gỗ Đàn Hương đặt vào tay Văn Sênh.
Văn Sênh tiếp nhận cái hộp, hơi tò mò hỏi: “Không biết trong hộp này là…”
Tôi ra vẻ thần bí nhìn về phía hắn: “Chỉ cần Văn trang chủ giao nó đến tay Diệp tiên sinh thì cũng sẽ biết ngay thôi.”
Văn Sênh bất đắc dĩ gật đầu, không thể làm khác hơn là không hỏi nhiều nữa, mang theo cái hộp xoay người rời đi.
“Vận nhi, nàng hình như càng ngày càng lợi hại nha.” Làm cho người ta phải giật mình chính là đang yên lặng đột nhiên nói một câu như thế, nhưng tôi chỉ quay lại thản nhiên cười với hắn, thầm nghĩ trong lòng: Nếu không như thế thì làm sao mời được cái lão đại nho (- người thông tuệ về kiến thức đông tây kim cổ, nhà thông thái) kia động thân? Làm sao mà vẫy vùng như cá gặp nước ở trong cái hậu cung kia của ngươi đây?






Diệp Thịnh Mân không để cho tôi chờ lâu, khi ông ta và Văn Sênh đi đến trước cửa phòng chúng tôi thì tôi cũng vừa mới đặt chén trà thứ ba của buổi sáng hôm nay xuống.
“Diệp tiên sinh đại giá, tại hạ không tiếp đón từ xa, thứ lỗi thứ lỗi.” Trọng Tôn Hoàng Gia luôn luôn kiêu ngạo không đặt thiên hạ ở trong mắt tự nhiên lại còn nhanh chân hơn tôi đứng lên trước, trong ánh mắt nhìn Diệp Thịnh Mân quả thật là sự tôn kính phát ra từ nội tâm, điều này càng làm tôi khẳng định sự lựa chọn của mình là đúng, cũng như càng thêm giữ vững quyết tâm.
Trọng Tôn Hoàng Gia cũng đã đứng lên, đương nhiên tôi và tam ca cũng sẽ không thể ngồi tiếp, thế nên cùng nhau đứng lên hành lễ vấn an Diệp Thịnh Mân.
Diệp Thịnh Mân khoát tay, đi thẳng vào chủ đề: “Những thứ này do ai viết?” Ông ta vung tay phải lên, trong tay đang cầm một quyển trục được trang trí thanh nhã.
Trọng Tôn Hoàng Gia nhìn về phía tôi, tôi mỉm cười: “Diệp tiên sinh trước hết mời vào bên trong ngồi đã.”
Ông ta ngẩn ra, xoay người lại, đôi mắt liền hiện lên tia sáng kì dị: “Người thấy thế nào?”
“Tiên sinh nếu không ngại mời ngồi xuống trước?” Tôi nháy mắt ra hiệu với Mai Nhi, cô nàng mới đưa ra một tờ giấy đã chuẩn bị từ trước, tôi nhận lấy rồi mở ra ngó qua một chút, sau đó đưa cho Diệp Thịnh Mân: “Mời tiên sinh xem qua.”
Diệp Thịnh Mân nhận lấy lập tức đọc ngay, đầu tiên sắc mặt của ông ta kinh ngạc, rồi sau đó vui mừng, trong đó mang theo cả sự khó hiểu, lại hàm chứa cả rung động, trong chốc lát thần sắc thay đổi mấy lần, thấy vậy trong lòng tôi cười mãi không thôi. Ông ta đọc lại đến lần thứ hai rồi mới buông trang giấy thở dài một tiếng: “Phu nhân tài năng ngút trời, Diệp mỗ bái phục!”
Lời vừa nói ra, chẳng những Văn Sênh mà ngay cả Trọng Tôn Hoàng Gia cũng mang một vẻ mặt không ngờ đến, ánh mắt nhìn tôi tràn ngập sự kinh ngạc và hoài nghi. Lần này thì to chuyện rồi, tôi thầm cười khổ nhìn về phía Diệp Thịnh Mân: “Tiên sinh quá khen, thật ra đây chỉ là nhận định chủ quan của riêng thiếp thân, cũng không biết có chính xác hay không, không biết tiên sinh có đồng ý chỉ bảo thêm?”






Âm thanh du dương từ cây sáo trong tay tôi nhẹ nhàng len lỏi khắp nơi, dìu dặt bay đến trên các tầng mây. Lần này tôi chọn bài hát “Thiến nữ u hồn” làm chủ đề khúc tấu, ba phần ray rứt, ba phần thê lương, ba phần dũng cảm, cuối cùng là một phần quỷ khí u ám tịnh mịch.
Đã ba ngày nay, không khí giữa tôi và Trọng Tôn Hoàng Gia vô cùng quái dị, thái độ của hắn giống như là chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy, nhưng hắn càng như thế lại càng khiến tôi đau tim, cho tới bây giờ cả người hắn vẫn toát ra cái vẻ thâm thâm trầm trầm, bình thường hắn luôn trầm tĩnh yên lặng, nhưng mỗi lần bộc phát thì lại vô cùng kinh dị, giờ đây, tôi có thể sẽ phải chứng kiến sức tàn phá kinh dị đó, mà, rất không khéo, nhân vật chính phải hứng chịu tai họa này có thể lại chính là tôi.
Aiiiii! Người cổ đại không công bằng nhất là ở điểm này, phụ nữ tuyệt đối không thể quá thông minh, bằng không chính là tai họa. Mặc dù tôi không phủ nhận mục tiêu cuối cùng của bản thân là muốn làm một “hồng nhan họa thủy – lưu danh thiên cổ”, nhưng cái trò này tôi luôn muốn âm thầm lặng lẽ tiến hành trong bóng tối, không phải là cảm giác bị phơi bày ra ngoài ánh sáng như thế này, chẳng khác nào tự mang dâ


Insane