Bí Kíp Theo Đuổi Vợ Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Lạc Lạc Đào Hoa
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341272
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1272 lượt.
y thừng ra treo cổ mình lên cả.
Đến khúc cuối cùng, tôi buông sáo, chán nản mà vô thức đưa tay ngắt một chiếc lá xuống khẽ võ nát, bởi vì không thể nghĩ ra được đối sách trước mắt mà phiền não vô cùng.
“Không ngờ rằng Vận nhi thổi sáo cũng hay như vậy.” Không biết từ lúc nào Trọng Tôn Hoàng Gia đã đi đến bên cạnh tôi, sau lưng hắn còn có Diệp Thinh Mân đã “bế quan” ba ngày nay, ông ta lên tiếng: “Khúc sáo này của phu nhân thật tuyệt, đáng tiếc lại mang theo một phần quỷ khí lạnh lẽo, không biết khúc này có tên là gì?”
“Phu nhân?” Mai Nhi lo lắng nhìn tôi, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
“Ta không sao.” Phát tiết xong trong lòng đã bình tĩnh hơn rất nhiều, cũng đã nghĩ thông. Trọng Tôn Hoàng Gia muốn nghĩ sao thì cứ mặc hắn nghĩ như vậy đi, tôi đã quyết định phải rời xa hắn rồi, đến thời điểm cái gì đến thì cứ để cho nó đến, tiện thể xem thử lòng khoan dung của hắn đối với tôi có thể kiên trì đến lúc nào! Vừa nghĩ đến việc rời đi, tâm trạng của tôi bỗng dưng thoải mái hơn rất nhiều, xem ra, mặc dù tôi thích làm một người đàn bà xấu xa, nhưng lại không quen với cái kiểu cuộc sống bị nhốt ở trong cung cấm thế này.
Khóe mắt đột nhiên liếc nhìn thấy ngoài cửa sổ có một bóng hình quen thuộc, miệng tôi cong lên thành một nụ cười mỉm, ngón tay khẽ cử động, tiếng đàn lại lần nữa như có như không vang lên, thanh âm mang theo một chút u oán nhàn nhạt nhưng cũng vô cùng phiêu diêu:
“Núi sông không đổi dời được những bi ai
Tháng năm không ngăn nổi biết bao chờ đợi
Hoa xuân thích nhất được đong đưa trong gió.
Cát vàng lại muốn chôn vùi oán hận lẫn tình si
Một đời thông minh nhưng nguyện hồ đồ
Tao ngộ trong đời biết tỏ lòng cùng ai?
Yêu mà không thể yêu, tương ngộ rồi biệt ly.
Phồn hoa qua rồi chỉ còn là giấc mộng.
Nước biển chẳng bao giờ cạn, bầu trời cũng không thể nhìn thấu.
Tiếng cười chốn hồng trần cùng người quẩn quanh…”
(“Vấn tình” – Hý thuyết Càn Long 1991)
Dư âm dìu dặt ngưng đọng, ngẩng đầu lên lần nữa, hình bóng ngoài cửa sổ cũng đã biến mất từ khi nào, trong lòng tôi cười lạnh, Trọng Tôn Hoàng Gia, chúng ta hãy cứ xem thử ván đấu này rốt cuộc ai mới là người có thể cười đến cuối cùng!
Bằng một thiên “Tam thập lục kế”, tôi cuối cùng đã lay động được Diệp Thịnh Mân.
“Ý phu nhân là muốn mời Diệp mỗ đến làm gia sư cho lệnh lang?” Diệp Thịnh Mân có chút kinh ngạc nhìn tôi: “Dùng học thức của phu nhân, vì sao không tự mình dạy cho tiểu công tử?”
“Đã để Diệp tiên sinh chê cười rồi, thiếp thân dù sao cũng chỉ là nữ nhân, cùng lắm so với những nữ tử khác thì có hiểu biết hơn một chút, nhưng nếu muốn dạy dỗ học trò thành tài e rằng năng lực không có, hơn nữa với học thức của tiên sinh, nếu đồng ý thu nhận tiểu nhi tử làm đồ đệ thì đó là phúc khí lớn lao của tiểu nhi tử rồi.” Tôi thản nhiên cười nói, sau đó lại tung thêm miếng mồi nhử: “Nếu tiên sinh bằng lòng, trong nhà thiếp thân còn có một bản tên là “Binh pháp Tôn Tử”, đợi tiên sinh ghé thăm phủ còn muốn tiếp tục thỉnh giáo tiên sinh.”
“Binh pháp Tôn Tử?” Ánh mắt Diệp Thịnh Mân sáng lên, nhưng vẫn còn do dự một chút: “Cái này… nếu như muốn Diệp mỗ đến phủ, chỉ sợ…”
Tôi hiểu rõ liền gật đầu: “Nếu như tiên sinh không muốn rời khỏi Định Châu, vậy thiếp thân liền yêu cầu tiểu nhi tử tự mình tiến đến xin tiên sinh chỉ giáo.”
Diệp Thịnh Mân lại do dự một chút nữa, cuối cùng gật đầu nói: “Nếu phu nhân không chê, Diệp mỗ xin nhận vị đệ tử này!”
“Đa tạ tiên sinh đã thành toàn.” Tôi nhẹ nhàng cúi đầu hành lễ, bây giờ vẫn chưa phải là lúc nói cho ông ta biết thân phận của chúng tôi, chờ cho Duệ nhi bái sư xong xuôi rồi nói sau cũng chưa muộn, tôi cũng không có ý định giấu giếm ông ta, dù sao tôi vẫn muốn ông ta dạy dỗ Duệ nhi trở thành ‘thiên cổ nhất đế’ chứ không phải là một tài tử bình thường.
Khi tôi trở lại tiểu viện đang ở, Trọng Tôn Hoàng Gia đang ngồi chờ tôi. “Đã giải quyết xong rồi sao?” Mặc dù là câu hỏi, nhưng ngữ khí lại là khẳng định.
Tôi cười cười, “Nhờ phúc của tướng công.” Tôi và hắn đều vô cùng ăn ý, cùng lựa chọn quên đi một vài hồi ức không vui, cũng nhờ vậy mới có thể tiếp tục biểu hiện ra mặt sự hòa thuận này.
“Nhưng phải đưa Duệ nhi đến đây?” Hắn cũng cười đáp lại, dường như hết sức hài lòng.
Tôi gật đầu, nói: “Tiên sinh không muốn rời khỏi Định Châu, thiếp thân cũng không thể ép buộc.” Thật ra cơ bản là tôi cũng không muốn mời Diệp Thịnh Mân hồi kinh, đưa Duệ nhi ra khỏi hoàng cung mới là mục đích của tôi, trong cung thật sự vô cùng nguy hiểm.
“Đã như vậy rồi, chúng ta trở về thôi.” Trọng Tôn Hoàng Gia giống như đang lơ đễnh mà nói.
“Vâng.” Tôi khẽ cúi mặt rũ mi xuống, không muốn để hắn nhìn thấy những tia sáng phức tạp trong mắt tôi.
Sau khi hồi cung không lâu tôi liền đưa Duệ nhi đến Định Châu, hộ vệ đi theo nó ngoại trừ thị vệ do Trọng Tôn Hoàng chọn lựa và cao thủ của Kỷ gia âm thầm phái theo, còn có một người khác, đó là phó quản sự ngự thiện phòng Khang Đức Hải – Khang công công.
Đối với