Tác giả: Lạc Lạc Đào Hoa
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341280
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1280 lượt.
“Tư Đồ Lỗi?” Tôi nhíu mày, nghe sao cũng giống tên của đàn ông!
“Ngay từ đầu tôi đã là một nam nhân.” Như đọc được suy nghĩ của tôi, bà ta lại mở miệng.
“Ờ”, tôi gật gù, đột nhiên lại cảm thấy có gì đó không đúng: “Cái gì? Bà nói cái gì?” Bà ấy vốn dĩ là nam? Vậy hiện tại bà ấy…
“Ha ha… Bây giờ chắc hẳn cô đã hiểu vì sao tôi cực kì ít xuất hiện rồi chứ?!” Bà ấy thản nhiên cười nhạt, cũng không biết là châm biếm chính mình hay châm biếm cái vận mệnh quái dị này.
Tôi quả thật là bị hoảng vía, từ khi biết lai lịch của bà ấy, tôi đã suy nghĩ rất nhiều, nghĩ đến việc làm sao mà bà ấy đến được đây, nghĩ đến thời gian bà ấy ở đây đã bao lâu rồi, nghĩ về lý do bà ấy từ bỏ không sử dụng quyền lợi Thái hậu của mình… Nhưng thật sự là không nghĩ tới giới tính của bà ấy, không, chính xác là không nghĩ tới giới tính trước kia của bà ấy! Trời ạ! Không cần phải tự mình trải qua, mà chỉ cần tưởng tượng thôi tôi cũng có thể biết đó là một chuyện đáng sợ đến mức nào. Đường đường là một nam nhân, chỉ qua một đêm lại biến thành nữ nhân, cái chuyện xui xẻo vô cùng tận này, dù là người chưa từng trải qua như tôi cũng có thể cảm nhận được nó kinh dị như thế nào. Chỉ mới nghĩ như vậy, tôi đã cảm thấy run người, lạnh thấu tim gan.
Cũng may… Kỷ Vận là một nữ nhân.
“Vậy… ờ, anh đến đây vào thời gian nào?” Chấn chỉnh lại suy nghĩ một chút, tôi đột nhiên nhớ đến thân phận của người trước mặt, nếu như anh ta đến lúc Tiên hoàng còn chưa chết, như vậy chẳng phải là…
“Đừng có nghĩ bậy bạ,” anh ta cười bất đắc dĩ, “Sau khi Tiên hoàng chết tôi mới đến đây, lúc đó là bởi vì Tiên hoàng băng hà, Hoàng Thái hậu vì quá mức đau lòng mà đâm đầu xuống hồ tự vẫn, kết quả là tôi… ôiiiii!”
Thì ra là như vậy! Cũng giống tôi, đều là “tá thi hoàn hồn”! “Bởi vì phải xuất hiện trong hình dáng này, cho nên anh liền lựa chọn bế môn, nội bất xuất ngoại bất nhập?”
“Ừ, thật ra tôi đã định chết luôn để quên đi, một nam nhân đang yên đang lành tự dưng biến thành hình dạng như thế này… Có điều sau lại nghĩ muốn chết tử tế không bằng cứ sống ỷ lại cũng được, cuối cùng tất cả biến thành như bây giờ đây. Aizzz, cũng may là Tiên hoàng đã chết.”
Cái này… Lời nói của anh ta đúng thật là đại nghịch bất đạo! Có điều, tôi cũng đồng ý. “Mặc dù hoàn cảnh của tôi tốt hơn anh một chút, có điều cũng xui xẻo không kém, thằng con của anh, à, là thằng con của Thái hậu mới đúng, hắn ta đúng là một tên nhóc khó chơi muốn chết. Tôi hiện nay đúng thật là giống như ‘nhất bộ nhất kinh tâm’ (*tên khác của “Bộ Bộ Kinh Tâm” – Đồng Hoa)!” Nếu đã là “Đồng hương”, thì tôi thật sự muốn kéo luôn anh ta xuống nước, không giúp tôi thì anh còn giúp ai đây?
Cười bí ẩn một cái, tôi không có ý định đem chuyện này nói cho bất cứ người nào khác, việc này liên quan đến bí mật trọng đại về thân thế của tôi mà. “Không có gì, Thái hậu nói Duệ nhi rất đáng yêu nên bà ấy vô cùng yêu quý, bà ấy muốn hỏi khi nào có thể gặp lại thôi.” Cứ như thế này, cho dù Trọng Tôn Hoàng Gia có không thích Duệ nhi thì hắn cũng phải suy nghĩ một chút về tâm nguyện của mẫu hậu hắn.
“A! Như vậy sao, thật là quá tốt!” Mai Nhi hiển nhiên cũng hiểu được mấu chốt của vấn đề rồi, vẻ mặt muôn phần vui sướng. “Nương nương, vậy người dự định khi nào sẽ đưa Đại Hoàng tử trở về?”
“Đợi nó học thành tài đã!” Tôi cười nhạt, trước khi học được cách đối phó với âm mưu quỷ kế chốn hoàng cung thì không thể để nó quay về, “Có điều Hoàng thượng cũng đã đồng ý mỗi năm sẽ cho nó quay về thăm ta một lần.” Quyết định là khoảng thời gian mừng năm mới.
“Vậy nương nương, người không lo lắng thời gian quá dài không gặp nhau thì tình cảm giữa Hoàng thượng và Đại Hoàng tử sẻ trở nên lạnh nhạt sao?” Lạnh nhạt là đương nhiên rồi, có điều Trọng Tôn Hoàng Gia không phải là một kẻ dùng tình cảm để làm việc, hắn lý trí đến mức gần như là lạnh lùng, hà khắc, nên chắc chắn hắn chỉ coi trọng đến năng lực của người khác cũng như khả năng có thể uy hiếp hắn… ví dụ như tôi.
“Nương nương?”
Đáp lại cô nàng bằng một nụ cười bí ẩn, những chuyện này không cần phải nói cho bọn họ, trong lòng tôi và hắn hiểu rõ là được rồi. Gần đây trong hậu cung bắt đầu nổi sóng ngầm, khi bản thân tôi được “ngồi vào” phòng tuyến của Hoàng Thái hậu, thì Đức phi sẽ lại càng tăng cường hành động. Theo như tôi biết được, hiện nay Đức phi đang dùng toàn lực lôi kéo Băng Thiến Ảnh, có lẽ cô ta đã nhận thấy vị nữ tử đó vừa dịu dàng lại có thực lực nên dễ dàng khống chế! Mà Băng Thiến Ảnh lại mang hết quan tâm đặt trên người An Phỉ Vũ, cố dốc hết sức muốn bồi đắp lại vết rách giữa hai “tỷ muội”, mà nguyên nhân của cái vết rách này lại chính là do Trọng Tôn Hoàng Gia gây ra. Còn “hắc mã” (*một đối thủ có thực lực đáng gườm nhưng vẻ ngoài lại tầm thường nên không ai chú ý, đến phút cuối mới bứt phá để giành chiến thắng khiến các đổi thủ khác không lường trước được) Hạ Tịch ngoài dự kiến của tôi thì vẫn cứ trước sau như một giữ thái độ lạnh như băng, không quá thân thiết với ai, nhưng dường