Tác giả: Lạc Lạc Đào Hoa
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341269
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1269 lượt.
không liên quan ư? Đạo lý ‘mẫu bằng tử quý’ cô không hiểu à?”
“Tôi biết chứ! Có điều cái anh đang nói chỉ là một khả năng thôi, còn một khả năng lớn hơn chính là vì đề phòng hậu cung mượn việc Thái tử lên ngôi mà thao túng triều chính, nên sẽ sử dụng thủ đoạn để diệt trừ hậu họa, nhất là đối với mẫu thân của Thái tử, không chắc là sẽ được phong hậu đâu!” Tôi lắc lắc ngón tay, mặc dù khả năng này tương đối nhỏ, nhưng nếu là một nam nhân sáng suốt như Trọng Tôn Hoàng Gia thì khả năng này lại là rất lớn.
Đối mặt với kẻ đang cười vô cùng âm hiểm xảo quyệt này, cuối cùng tôi cũng phát hiện mình đã sai toét rồi. Trước kia tôi luôn luôn thừa nhận Kỷ gia là một nhà hồ ly, thật ra nếu đem so sánh với cái tên bên ngoài đàn bà bên trong đàn ông này thì Kỷ gia chỉ giống như bạch thỏ mà thôi!
“Thôi đi, đừng có cười nữa, cười tiếp mặt sẽ bị chuột rút cho mà xem.” Lạnh lùng liếc anh ta một cái ra ý bảo một vừa hai phải thôi, tôi nói: “Mặc kệ Trọng Tôn Hoàng Gia cuối cùng muốn gì, cũng mặc kệ hắn sẽ làm gì với tôi, nói tóm lại, Duệ nhi nhất định phải làm Hoàng đế, cho nên anh nhất định phải giúp tôi.”
“Cô chỉ biết âm mưu với mấy đứa trẻ, lại còn muốn tôi làm đồng lõa bắt nạt mấy người bạn nhỏ đó, cô đúng là không biết xấu hổ!” Tư Đồ Lỗi nửa đùa nửa thật lên án tôi, tôi cứ xem như anh ta đang hát tuồng cho xong chuyện.
Bĩu môi, tôi cười giả lả: “Người ta nói nền tảng giáo dục phải được xây dựng từ nhỏ, tôi đây cũng là vì Thiên Phách Hoàng triều có thể tiếp tục truyền xuống đến đời đời kiếp kiếp, không bị loạn lạc mà có ngày bị hủy diệt. Đây là đang làm chuyện tốt biết chưa, anh đừng có mà từ chối tiếp nhận tình cảm tốt đẹp thế này nha!”
“Thôi diễn trò đi!” Tư Đồ Lỗi khinh thường liếc tôi, “Bớt đem cái chuyện làm đá lót đường cho con trai cô ra nói thành quang minh chính đại đi! Nói xem, muốn tôi làm gì đây?”
“Duệ nhi không có ở trong cung, một năm cũng chỉ quay về một lần, muốn vun đắp tình cảm giữa bọn nó là không có khả năng, nên chỉ có thể cho thuốc mạnh hơn thôi!”
“Cho thuốc? Khiên Ky hay là Hạc Đỉnh Hồng?” (- độc khí, uống vào đau bụng, co rút, ngạt thở mà chết)
Ném cho Tư Đồ Lỗi một ánh mắt vô cùng khinh thường, tên này thật đúng là bản chất ác độc. “Tự anh đi mà nghĩ cách làm, tôi chỉ cần xem kết quả thôi, dù sao thì tất cả đều đã giao phó cho anh rồi.”
“Woa ── cô là đồ không biết chịu trách nhiệm nhé? Đấy là con cô chứ có phải con tôi đâu!” Cái kẻ đang ngồi trên ghế kia thiếu nước nhảy lên để kháng nghị.
“Hờ hờ! Nếu như anh thích, tôi có thể bảo Duệ nhi nhận anh làm cha nuôi!” Dù sao tôi cũng không thiệt thòi.
“…” Mặt Tư Đồ Lỗi vừa ai oán vừa bất đắc dĩ, mà cũng chỉ có thể nhìn tôi nghẹn lời không thốt nên câu.
Cuối cùng tôi cũng cho anh nhìn thấy thế nào là một người “đàn bà xấu xa” chân chính!
Ngày hôm sau tin tức Duệ nhi gặp chuyện được chính thức truyền vào cung, khi tin tức này được công khai đã gây ra sóng to gió lớn đến mức nằm ngoài dự đoán của tôi.
Đầu tiên là việc gia gia của Tiêu Ngọc Dung là Tiêu Càn Lãng ở trên triều gây khó dễ, bên cạnh việc “kịch liệt lên án” đám hộ vệ vô dụng để thích khách có cơ hội lợi dụng thừa cơ hành động, thuận tiện cũng yêu cầu Trọng Tôn Hoàng Gia hủy bỏ ý chỉ để Duệ nhi một mình ở đất phong, lý do đưa ra đương nhiên là vô cùng hợp lý: “vì sự an toàn của Hoàng tử”.
May mắn là Kỷ Thiên Tường đã có chuẩn bị trước, để Kỷ Vân Nhiên ra mặt, nói một đống cái gì mà được với không được, đại ý là “tiện thể để Duệ nhi rèn luyện thêm” linh tinh gì đó.
Kết quả là vì chuyện này mà hai phe ở trên triều làm ầm ĩ hơn nửa canh giờ, mà cái tên quân vương ngay từ đầu đã phản bác tôi – không đồng ý đưa Duệ nhi trở về, đến tận bây giờ vẫn im lặng không nói một lời, để mặc triều thần làm loạn, cuối cùng cũng là nhờ những người ở phe trung lập đứng ra điều đình việc này mới tạm thời được gác lại.
Đối với biểu hiện kỳ quái của Trọng Tôn Hoàng Gia, tôi cũng hiểu một chút, nếu không phải hắn muốn mượn việc này để nhìn cho rõ phân bố thế lực của hai phái, thì cũng là muốn mượn cơ hội để điều tra lai lịch của thích khách. Đối với khả năng đầu tiên, Kỷ gia đã sớm có phòng bị, những thứ hắn có thể nhìn thấy cũng chỉ là những điều mà Kỷ gia sẵn lòng bày ra cho hắn nhìn, còn nếu là khả năng sau thì tôi đây tuyệt đối là giơ cả hai tay hai chân để ủng hộ.
“Trọng Tôn Hoàng Gia thân mến, cuối cùng chúng ta cũng đứng trên cùng một chiến tuyến, dù chỉ là một lần duy nhất.” Tôi cười khẽ, giấu đi phiền muộn nho nhỏ trong lòng.
“Nương nương, người nói gì ạ?”
Tôi ngẩng đầu mỉm cười, “Ta vừa mới nghĩ đến một bài hát, em đi lấy đàn đến đây giúp ta.”
“Vâng, nương nương.”
Gần gũi như Mai Nhi luôn ở bên cạnh cũng sẽ không thể hiểu được suy nghĩ của tôi, khoảng cách giữa người với người có thể gần gũi về mặt thể xác nhưng lại vẫn xa cách vô cùng, có lẽ đây chính là bi ai của kẻ làm người ── vĩnh viễn cô đơn.
“Vì sao con người lại vì rung động mà hẹn sinh ước tử?
Ôm nhau trước khi biệt ly, liệu có thể gặp lại trong giấc mộng?
Thiếp được phép lấy