Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gian Phi

Gian Phi

Tác giả: Lạc Lạc Đào Hoa

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341276

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1276 lượt.

tuyệt đối sẽ không làm chuyện có lỗi với Nhã Cơ!”
Nhướng nhướng mày ra vẻ nghi hoặc, tôi quyết định phải thỏa mãn lòng hiếu kỳ của bản thân trước đã: “Đại ca, thật ra lần trước muội đã định hỏi huynh rồi, tại sao Tộc trưởng Miêu tộc lại không biết chuyện của huynh và Nhã Cơ, hơn nữa chuyện huynh biết Nhã Cơ phải trở thành cống phẩm cũng không nói cho ông ta biết đúng không?”
“Chuyện này…” Trong phút chốc Kỷ Huyền lộ ra vẻ khó xử.
“Muội nghe nói huynh là ân nhân cứu mạng ông ta kia mà, chẳng lẽ ông ta lại không nể mặt huynh một chút nào sao?” Tôi tiến lên từng bước, dồn huynh ấy đến chân tường.
“Vận nhi, ta…”
“Hay là, đại ca, huynh đang muốn che dấu chuyện gì khác với triều đình?” Một ý nghĩ kỳ quái đột nhiên nảy sinh, tôi càng nghĩ càng cảm thấy khả nghi.
Mặt Kỷ Huyền biến sắc, “Không… Không có.”
Tôi lạnh lùng nhìn huynh ấy, không nói một lời.
“Vận nhi…” Trên đầu huynh ấy bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, Kỷ Huyền đứng lên, “Thôi, ta đi trước đây.”
Tôi trầm mặc nhìn theo bóng lưng đang chạy trốn của huynh ấy, “Mai nhi, ta muốn xuất cung.”
“Vâng, nô tì sẽ đi thỉnh chỉ.”
Thở dài một hơi, tôi nhìn qua cửa sổ ngắm trời đất: “Hy vọng phiền toái lần này sẽ không quá lớn.”






“Vận nhi, muội về làm gì?” Giọng nói vừa có chút sợ hãi vừa có sự tức giận oanh tạc bên tai tôi.
Tôi nửa cười nửa không, nhướng mày, “Chẳng lẽ muội không được về nhà sao?”
“Muội…” Kỷ Huyền liếc mắt nhìn bốn phía thật nhanh, rồi đưa tay kéo tôi qua một góc, thấp giọng: “Chuyện này muội không nên nhúng tay vào!”
“Chuyện này là chuyện gì?” Một bên giả bộ nghe không hiểu huynh ấy nói gì, một bên nghĩ có khi nào chuyện này còn phiền toái hơn tôi tưởng tượng không, đầu tôi lại có vẻ hơi đau đau rồi.
“Vận nhi!” Huynh ấy bực mình nheo mắt, “Muội hồi cung đi!”
Tôi cũng nhìn theo về phía Kỷ Huyền, cố ý tỏ ra khó xử nói: “Chuyện này…”
Mặt Kỷ Huyền biến sắc, “Cha, không có gì, không có gì đâu.”
“Không có cái gì chứ? Vậy con quýnh quáng lên như thế để làm gì?” Kỷ Thiên Tường vẫn cười tủm tỉm, chỉ là khí thế trong lời nói mạnh mẽ đủ để khiến cho trái tim Kỷ Huyền đóng băng luôn.
“Con…” Cứ nhìn đi, bây giờ Kỷ Huyền đang vô cùng lúng túng, xem ra đến lượt tôi phải lên sân khấu rồi.
Tôi ho nhẹ một tiếng lôi kéo sự chú ý của ba người họ, sau đó mới chậm rãi mở miệng: “Thật ra cũng không phải là chuyện đại sự gì, mặc dù đại ca không muốn nói, nhưng Vận nhi nghĩ rằng vẫn nên để cho gia gia và cha biết…”
“Vận nhi!” Kỷ Huyền vội vàng ngắt lời tôi, hai mắt mở lớn nhìn trừng trừng, trông như muốn giết người diệt khẩu.
Tôi cười cười, nhưng không đợi tôi phản bác, Kỷ Vân Nhiên đã lên tiếng: “Huyền nhi! Để Vận nhi nói hết đã.”
Tôi gật đầu với Kỷ Huyền, “Đại ca, muội biết huynh có điều còn đang băn khoăn, nhưng ‘nhất nhân kế đoản, tam nhân kế trường’ (- một người nghĩ kế thì ngắn, ba người tính toán dài lâu), mặc dù muội không có cách, nhưng gia gia và cha nhất định có thể giúp huynh.” Không đợi Kỷ Huyền mở miệng, tôi nói với Kỷ Thiên Tường: “Gia gia, đại ca độc thân đến tận bây giờ, khó khăn lắm mới tìm được người trong lòng, người giúp huynh ấy đi?”
Kỷ Thiên Tường nheo mắt, nửa cười nửa không: “Hoàng thượng đã hạ chỉ tứ hôn, Vận nhi, đừng nói là con không không biết nhé?”
“Đúng là Vận nhi muốn nói đến chuyện của Nhã Cơ.” Tôi gật đầu, “Mọi người đều biết, người mà Hoàng thượng ban cho đại ca là Miêu nữ ‘Nhã Cơ’, gia gia, Vận nhi không nói sai chứ?”
Đôi mắt đang nheo lại của Kỷ Thiên Tường chợt lóe lên ánh sáng, rồi bỗng nhiên cười to: “Ha ha… Giỏi lắm! Vận nhi thật là giỏi! Cũng may mà con nghĩ ra!”
Khẽ mím môi, “Gia gia nói như thế nghĩa là không thành vấn đề rồi?”
“Vận nhi khách khí quá rồi, con đều đã sắp xếp ốn thỏa như thế, gia gia còn có thể có vấn đề gì nữa chứ?” Khuôn mặt Kỷ Thiên Tường cười hòa ái, tựa như một ông lão vẫn luôn một mực suy nghĩ cho con cháu. “Chỉ là, Vận nhi to gan như thế, không sợ rằng…”
“Sợ, làm sao có thể không sợ chứ?” Tôi khẽ cau mày, giả vờ đưa ra một vẻ mặt yếu ớt như cành liễu lay trong gió, “Nhưng chuyện này liên quan đến hạnh phúc cả đời của đại ca, cũng là tâm nguyện ôm đích tôn nhiều năm nay của mẫu thân, coi như Vận nhi vì thế mà tan xương nát thịt cũng không do dự!”
Ám chỉ như vậy có phải đã quá rõ ràng rồi hay sao? Không biết Kỷ Huyền có nghe ra được hay không đây? Tôi khẽ liếc nhìn qua, nhưng lại đụng phải một gương mặt hớn hở đến ngu ngốc. Hắc! Lo lắng của tôi là vô ích rồi.
Sắc mặt Kỷ Thiên Tường khẽ trầm xuống rồi lại giãn ra, cười nói: “Được rồi, được rồi! Vận nhi có thể yên tâm, việc này ta sẽ cho xử lý đàng hoàng, con ở trong cung có cần gì nữa không? Người có đủ dùng không?”
“Tạ ơn gia gia quan tâm, Vận nhi ở trong cung mọi chuyện đều ổn, làm phiền gia gia đã lo lắng rồi.” Tôi chuyển chủ đề, “Chỉ là Vận nhi không yên tâm về Duệ nhi cho lắm, Định Châu không thể so với kinh thành, mong rằng gia gia tiếp tục quan tâm.”
“Đó là chuyện đương nhiên, Vận nhi không cần quá lo