The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gian Phi

Gian Phi

Tác giả: Lạc Lạc Đào Hoa

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341277

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1277 lượt.

lắng, gia gia tự có sắp xếp ổn thỏa rồi.” Gia gia cười tự tin, không ngờ đúng lúc ấy ngoài cửa đột nhiên có người kêu to: “Lão gia! Lão gia!”
“Có chuyện gì?” Bởi vì Kỷ Huyền vẫn còn ở trong trạng thái đờ đẫn, mà tôi thì lại là Đế phi cao quý, cuối cùng chỉ có thế làm phiền Kỷ Vân Nhiên đi mở cửa.
Chỉ thấy quản gia Kỷ Thuận sắc mặt hoảng sợ ghé vào bên tai nói nhỏ điều gì đó, ngay sau đó sắc mặt của cha cũng trở nên tái mét: “Cái gì?! Còn người thì sao? Có xảy ra chuyện gì không?”
Không biết vì sao mà bỗng dưng tôi cảm thấy có gì đó khó chịu, trực giác đang mách bảo dường như có chuyện chẳng lành đã xảy ra, mà chuyện đó còn có liên quan mật thiết đến tôi.
“Vân Nhiên, có chuyện gì xảy ra vậy?”
Kỷ Vân Nhiên gật đầu với quản gia, ý bảo ông ta mau nói, sau khi Kỷ Thuận thi lễ với chúng tôi mới nói: “Nô tài vừa nhận được tin tức truyền đến từ Định Châu, Đại Hoàng tử bị hành thích.”
“Cái gì?!” Tôi bật dậy, “Duệ nhi ra sao rồi? Có bị thương hay không? Bắt được thích khách chưa?” Lời thốt ra khỏi miệng tôi mới phát hiện giọng nói của mình không kiềm chế được sự run rẩy. Tôi có thể không cần Trọng Tôn Hoàng Gia, nhưng đối với đứa con duy nhất có cùng huyết thống với tôi trên thế giới này, tôi lại không có cách nào không lo lắng.
“Bẩm nương nương, Đại Hoàng tử không bị thương, thích khách có ba tên, trong đó một tên bị hạ gục tại chỗ, một tên bị thương nên đã bắt được, nhưng sau đó hắn tự sát, còn một tên cũng bị thương nhưng lại thoát được, thành phủ Định Châu đang dồn toàn lực truy lùng.”
Cũng… may! Thở phào nhẹ nhõm, tôi chậm rãi ngồi xuống, là ai làm đây? Ba tên thích khách hai chết một chạy trốn, xem ra kẻ chủ mưu rất cẩn trọng, người phái đi đều là tử sĩ, đã xông thẳng vào Duệ nhi, vậy có thể loại trử là kẻ thù của Trọng Tôn Hoàng Gia hoặc của tôi, tuy nhiên… “Có biết mục tiêu của thích khách là muốn giết người hay là bắt người không?”
“Bẩm nương nương, theo như tin báo, mục tiêu của thích khách là muốn ám sát Đại Hoàng tử chứ không phải là bắt người.”
Tôi gật gật đầu, như vậy có thể xác định rõ là không phải muốn bắt người để uy hiếp, thế thì, kẻ đáng nghi nhất không ai khác chính là hai người cũng có hoàng tử. Mặc dù không loại trừ khả năng bị giá họa, nhưng tôi vẫn cảm thấy hai người đó có mối nghi ngờ lớn nhất, trong đó Tiêu Ngọc Dung… Hử! Bỗng nhiên, tôi nhớ tới ngày đó cùng Trọng Tôn Hoàng Gia ở Định Châu, trên đường đã thoáng thấy một bóng hình, lúc ấy chỉ cảm thấy hình dáng người đó hơi quen mắt, nhưng bây giờ nhớ lại thì kẻ đó rõ ràng chính là ca ca của Tiêu Ngọc Dung ─ Tiêu Bang!
“Vận nhi, đã nghĩ ra là ai có thể làm chưa?” Có lẽ là sắc mặt của tôi không được tốt lắm nên Kỷ Vân Nhiên có chút lo lắng.
Tôi miễn cưỡng cười, “Không có ạ, có điều con cũng nghĩ đến không ít kẻ bị tình nghi.” Tiêu Bang đến Định Châu có mục đích gì? Hắn có quan hệ gì đến vụ ám sát này? Nhớ lại sự khác thường của Tiêu Ngọc Dung trước khi tôi đi Định Châu, thế thì rốt cuộc trong chuyện này Tiêu gia đang đóng vai trò gì đây? Trong hồ lô của bọn họ cuối cùng là đang bán loại thuốc gì?
“Gia gia, gần đây Tiêu thừa tướng có hành động gì không?” Tôi không nghĩ ra, vậy chẳng bằng xem thử tâm tư của lào hồ ly một chút.
Kỷ Thiên Tường hơi trầm ngâm: “Không có.”
Không có? Chuyện này thật không tương ứng với cách hành động của Tiêu gia, bọn họ có chủ ý gì?
Chuyện khác thường nhất định là có âm mưu! Nỗi bất an trong lòng tôi lại càng lan rộng.






“Hoàng thượng!” Tôi nức nở nhào về phía hắn, cố ý bỏ qua hết thảy lễ tiết, cung quy, không như thế thì làm sao thể hiện được vẻ “thất thường” của tôi đây?
Tôi cá rằng đây là lần đầu tiên Trọng Tôn Hoàng Gia nhìn thấy dáng vẻ tôi khóc lóc thê thảm như thế, mặt mày hắn sửng sốt đỡ lấy tôi hỏi: “Có chuyện gì thế? Đã xảy ra chuyện gì sao?”
Tôi ngẩng đầu khiến cho hắn có thể nhìn rõ lệ tràn khóe mắt, “Hoàng thượng, Duệ nhi, Duệ nhi… con của chúng ta… con… bị hành thích!”
“Cái gì?!” Thân thể Trọng Tôn Hoàng Gia hơi chấn động, nỗi tức giận nhanh chóng tràn ngập trong mắt hắn: “Kẻ nào dám to gan như thế?”
Tôi lén quăng ra một cái liếc mắt xem thường, làm sao tôi biết chứ! Hơn nữa, cho dù tôi có nói, Hoàng thượng người sẽ tin sao?
“Cám ơn người, Hoàng thượng.” Tôi ngẩng đầu, nở một nụ cười từ tận đáy lòng, vì lời hứa của hắn, cũng là vì tình ý mà hắn dành cho tôi.
Bờ môi hắn khẽ giật giật, cuối cùng lên tiếng: “Chuyện về thích khách trẫm sẽ tra xét rõ ràng, nhất định sẽ có lời giải thích cho nàng, nàng về cung trước đi.”
Lùi một bước, tôi lại khôi phục trạng thái máu lạnh vô tình của một người phụ nữ xấu xa, lặng lẽ khom người thi lễ với hắn: “Vâng, thần thiếp xin cáo lui.”
Bước ra cửa điện, phía sau lưng truyền đến tiếng hắn gọi Cao Tiến Bảo, tôi mỉm cười, mặc kệ là ai, dám có âm mưu với con của tôi, đã vậy thì chuẩn bị nghênh đón sự trả thù của tôi đi!
“Tư Đồ!”
Trong Tê Hà cung, bên này thì tôi tủi thân đến mức thê thê thảm thảm, còn người đối diện bên kia thì