Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2809 lượt.
Phong Kính, mày là thằn khốn nạn! Vì sao phải bỏ rơi cô ấy? Vì sao? Vì sao lại khiến chuyện này xảy ra? Mày chính là một thằng khốn!
Một giây này, hắn hận không thể một dao tự đâm chết mình!
Phong Kính trầm mặc một đường đi đến Sắc Dạ, kéo theo sát khí đầy người.
Phong Kính một phát bắt được quản lí, đẩy mạnh, quản lí quán bar dán chặt trên vách tường, nhất thời đầu chảy máu, hắn cuống quít chạy xuống, la lớn: “Các ngươi mau chạy đi! Chạy nhanh lên!”
Hắn là Phong Kính, cháu đích tôn của Phong Khải, cho dù hôm nay hắn giết người ở đây, cũng không kẻ nào dám động vào hắn.
Quán bar, tiếng nhạc đột nhiên cắt đứt, chỉ nghe thanh âm vỡ tan của những chai rượu, cả quán bar đều là tiếng thét chói tai, loạn thành một đoàn, tất cả mọi người liều mạng chạy ra bên ngoài.
Phong Kính cái gì cũng không nhìn, cái gì cũng không nghe, trong mắt chỉ còn lại màu đỏ, điên cuồng đập nát mọi thứ trước mắt mình, giống như chỉ có làm như vậy mới có thể bình ổn nổi đau đến tê tâm liệt phế trong ngực hắn.
Một giây này, Phong Kính giống như một con sư tử bị ép đến đường cùng, cả người đầy máu tươi, điên cuồng cắn xé, nhìn thấy thứ gì đều nghĩ đến hai chữ hủy diệt, hủy diệt hết tất cả!
Tiền Phong nhận được điện thoại là lúc hắn đang uống rượu trên ban công, trong đêm đen nhìn pháo hoa phía xa xa, làm bạn với tàn thuốc trong tay. Hắn trở về Tiền gia ăn cơm, trưởng bối trong nhà thoáng nói năm sau hắn sẽ trở thành kiểm sát trưởng thành phố S.
Tiền Phong chỉ là cười cười, cảm thấy không có ý nghĩa, cái gọi là quan trường, cũng chỉ là trò chơi của các đại gia tộc, quyền lợi chân chính chính là quyền lực. Một mình hắn lái xe trở về nhà, sau đó một chai lại một chai rượu nốc vào cuống họng. Nha đầu kia, hẳn là ở bên cạnh Phong núi băng mừng năm mới rồi.
Hắn cười, giơ tay lên, lại uống hết một bình rượu. Chuông điện thoại di động dồn dập vang lên: “Tiền thiếu, mau đến cứu mạng, Phong thiếu… Phong thiếu sắp giết hết tất cả chúng tôi!” Quản lí quán bar sợ tới mức nói không thành lời.
“Sao lại thế?” Tiền Phong lập tức nghiêm mặt hỏi.
Quản lý quán bar ấp úng không dám nói, cũng nói không rõ ràng, chỉ đại khái bảo bạn gái Phong thiếu, Tiền Phong biến sắc, lập tức nói: “Tôi lập tức đến đó” Áo khoác cũng không kịp mặc vào, mặc kệ gió lạnh bên ngoài, bật người chạy đến Dạ Sắc.
Vừa vào cửa, cả Dạ Sắc hỗn loạn, trên đất đành mảnh thủy tinh. Bàn ghế, bình rượu, bóng đèn, toàn bộ đều thành bột mịn. Cả quán bar, giống như đống hoang tàn ngày tận thế.
Tiền Phong nhìn thấy Phong Kính điên cuồng đứng giữa đống hoang tàn, chung quanh hắn đều là những mảnh thủy tinh trong suốt, mảnh gỗ, cùng với rượu lênh láng, chỉ cần một mồi lửa, nơi đây sẽ nhanh chóng biến thành một biển lửa.
Tiền Phong vội chạy tới ngăn cản hắn: “Cậu nổi điên cái gì vậy?”
Phong Kính ngẩng đầu, lộ ra ánh mắt đỏ tươi, bên trong thậm chí có một chút nước mắt.
Tiền Phong bỗng dưng sững sờ, từ nhỏ đến lớn, hắn chỉ nhìn thấy một lần duy nhất Phong Kính như thế này chính là lúc mẹ hắn chết. Tiền Phong thấp giọng hỏi: “Kính, đã xảy ra chuyện gì?”
Phong Kính một tiếng cũng không nói, cả người như tượng đồng, cầm bình rượu cuối cùng trong tay, hung hăng ném trên mặt đất.
Thanh âm kia, như sấm.
Vô số mảnh nhỏ bay tứ tung, bay trúng mặt hắn. Trên gương mặt tuấn dật, từng giọt máu đỏ rỉ ra, rơi xuống vai, xuống áo, xuống đất, trong tích tắc cả máu và rượu hòa lẫn vào nhau. Bàn tay của hắn cũng đầy máu tươi.
Tiền Phong dự cảm thấy điều gì đó không ổn, nhìn về phía quản lí quán bar đang trong lòng run sợ một bên. Hắn nắm lấy cổ áo quản lí, rống: “Đã xảy ra chuyện gì? Nói!”
Đêm nay quản lý gặp quá nhiều chuyện đáng sợ, run rẩy chỉ tay lên lầu, ông ta còn cho rằng mình sẽ không thể nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai. Người phụ nữ của Phong thiếu lại xảy ra chuyện ở quán bar của ông ta. Loại chuyện như vậy, ông ta thật sự có chết trăm lần cũng không hết tội. Thế nhưng, chuyện này ai có thể biết được nó sẽ xảy ra chứ?
Tiền Phong đẩy mạnh ông ta ra, chạy lên lầu.
Phong Kính chặn hắn lại, không cho hắn đi vào, lại bị hắn đẩy mạnh ra. Nhìn hoàn cảnh bên trong phòng cùng hương thơm kỳ lạ, Tiền Phong không thể tin mở to hai mắt nhìn.
Tiền Phong đóng cửa lại, toàn thân đều run rẩy, một quyền hung hăng vung lên mặt Phong Kính. Hắn quát: “Tại sao cậu không bảo vệ cô ấy? Vì sao vậy? Cậu là một thằng khốn! Là ai? Là thằng súc sinh nào? Cậu nói đi! Nói mau đi!”
Ánh mắt cũng màu đỏ, đại khái cũng đoán được chuyện gì đã xảy ra. Hương thơm này là một loại thuốc mê kích thích. Mà phản ứng của Phong Kính cũng đã nói rõ mọi chuyện.
Phong Kính vẫn không nhúc nhích, nhẫn nhịn chịu một quyền kia, cả má phải đều sưng tấy, khóe miệng chảy máu.
Hắn giơ tay lên lau nhẹ khóe miệng, không tiếng động đi vào phòng, kéo mền che kín cả người Tô Mộc Vũ, nhẹ nhàng ôm lấy, ra khỏi phòng.
Tiền Phong chặn trước mặt hắn, nói: “Cậu không bảo vệ tốt cho cô ấy, cậu không có tư cách mang cô ấy đi!”
Hắn phát điên rồi! Hắn áp chế tình cảm của mình suốt thời gian