Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342884
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2884 lượt.
ì bây giờ, tuyệt đối không thể cứ như vậy ngồi chờ chết.
Cổ tay không ngừng ma xát với vách tưởng, dùng phương thức nguyên thủy này mài đứt dây thừng ra. Cổ tay cũng đã sớm bê bết vết máu, nhưng cô cũng không thèm để ý, đúng vậy, một chút cũng không thèm để ý, còn hơn là trái tim bị dày vò, chỉ bây nhiêu đau đớn thì có là gì.
Lúc gần như kiệt sức, Tô Mộc Vũ cắn răng ngẩng đầu, nhìn cả tầng hầm chỉ có một cái cửa sổ nhỏ hẹp, lộ ra ánh trăng lạnh lùng.
Nhắm chặt đôi mắt, có gì đó nóng bỏng chảy ra từ khóe mắt.
Phong Kính, anh nghe thấy em gọi không?
Phong Kính, Phong Kính… Phong Kính!
(Bạn đang đọc truyện tại Trúc Lâm sơn trang)
_______________________
Phong Kính bừng tỉnh giữa đêm, Tô Mộc Tình mở to mắt, mơ hồ hỏi: “Sao vậy?”
Phong Kính lắc lắc đầu, đuổi đi âm thanh vang vọng trong não. Tô Mộc Tình lăn một cái, lại ngủ.
Nhìn thấy “Tô Mộc Tình” ngủ trong lòng mình, trong mắt Phong Kính xẹt qua một tia sáng, nhưng lại dần dần biến mất, nhắm hai mắt lại.
Hôm sau.
Tô Mộc Tình tỉnh dậy rất sớm, bảo mẫu đã đi chợ, Tô Mộc Tình mang theo một bình nước sôi, đi đến ban công.
Bàn Chải bị nhốt một đêm, uể oải nằm bên ban công, tiếng kêu cũng không còn vang. Nhìn thấy Tô Mộc Tình đi đến, Bàn Chải vểnh đôi tai, tràn ngập cảnh giác, muốn nhào đến nhưng đã bị bảo mẫu xích lại, vốn nhào không qua được, lo lắng phát ra những tiếng rên nhẹ.
Tô Mộc Tình cười lạnh đi đến, đôi mắt lạnh lẽo nhìn vào con chó này.
Chó chết, mày cũng dám cắn tao, tao cho mày nếm thử kết quả khi đắc tội với tao. Mày với chủ của mày chết tiệt như nhau, chết đi!
Lúc bình nước sôi sắp đổ lên người Bàn Chải, thanh âm của trong vắt phía sau chợt vang lên: “Ma ma đang làm gì vậy?” Nhạc Nhạc khó hiểu hỏi, ma ma mang ấm nước đến đây làm gì vậy?
Tô Mộc Tình cả kinh, vội lấy lại tinh thần, ôn hòa nói: “Nhạc Nhạc dậy sớm vậy, thật ngoan. Ma ma đến xem Bàn Chải thế nào, ma ma tha thứ cho nó rồi, cho nên muốn hòa thuận với nó nha”
Nhạc Nhạc tin là thật, ôm cổ Tô Mộc Tình: “Nhạc Nhạc biết ma ma là tốt nhất, nhất định sẽ không giận Bàn Chải”
Tô Mộc Tình vỗ nhẹ phía sau lưng Nhạc Nhạc, nói: “Đương nhiên”. Cô ta buông bình nước trong tay, nheo mắt lại.
Bảo mẫu trở về, mua cho Nhạc Nhạc một phần sủi cảo tôm mà nó thích nhất, còn một cốc sữa đậu nành nóng hôi hổi, Tô Mộc Tình cũng cùng nhau ăn.
Phong Kính cần nhất là nghỉ ngơi, Nhạc Nhạc nhu thuận không quấy rầy hắn, chỉ lôi kéo Tô Mộc Tình cùng nhau chơi đùa.
Nhạc Nhạc lôi kéo cô ta đi thăm phòng nhỏ của nó, líu ríu: “Ma ma, ở đây đều là bạn tốt của con đó, đây là Hải Cẩu dễ thương, đây là Mộng Mơ nè, còn có Hớn Hở, bọn chúng đều là bạn tốt, thường xuyên chơi chung với con. Ma ma có thích chúng nó không?”
Tô Mộc Tình căn bản không có hứng thú nghe chuyện của con nít, chỉ không ngừng “E hèm”
Đến giờ nấu cơm, Nhạc Nhạc ôm lấy Tô Mộc Tình, làm nũng: “Ma ma nấu cho Nhạc Nhạc ăn có được hay không? Nhạc Nhạc thích ăn thức ăn ma ma nấu thôi”
Tô Mộc Tình lặng đi một chút, ôn nhu ôm lấy Nhạc Nhạc, hôn hít lên trên gương mặt mũm mĩm của nó, mỉm cười gật đầu.
Nhạc Nhạc vui vẻ nhảy dựng lên: “Ma ma là tốt nhất!”
Trong phòng bếp, Tô Mộc Tình cắt rau củ, lại híp mắt: Tao nhịn, cô ta nhất định có thói quen này, Tô Mộc Tình, đừng quên mục tiêu của mày chính là lật đổ địa vị của Tô Mộc Vũ, sau đó chính thức gả vào Phong gia.
Cô ta nhẫn nại, chỉ cần khiến Phong Kính xem cô ta chính là Tô Mộc Vũ, như vậy cô ta liền thành công.
Một bữa cơm, Tô Mộc Tình làm hơn hai tiếng đồng hồ, Nhạc Nhạc buồn ngủ đến gật gù.
Nhạc Nhạc dụi mắt, nói: “Ma ma, sao lâu vậy? Nhạc Nhạc đói đến bụng xẹp lép rồi”
Tô Mộc Tình cởi tạp dề, nói: “Nhạc Nhạc mau tới nếm thử món ăn ma ma nấu xem”
Nhạc Nhạc lóe mắt to gật đầu, nhờ bảo mẫu giúp trèo lên ghế, cầm lấy muỗng, đưa thức ăn lên đến miệng, mới vừa đưa vào liền nhổ ra, vươn đầu lưỡi: “Ma ma nấu thật là khó ăn, khó ăn nhất trong những thứ khó ăn…” Khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn thành một cái bánh bao nhỏ.
Sắc mặt Tô Mộc Tình trông thật khó coi, sự giả tạo trước kia như băng dính, một phát đã bị bung ra.
Bảo mẫu phát hiện sắc mặt cô ta không được tốt lắm, vội ôm Nhạc Nhạc nói: “Tiểu thiếu gia nói gì vậy? Ma ma con nấu sao lại khó ăn được? Là bảo mẫu không mua thức ăn tươi rồi”
Nhạc Nhạc không hiểu, nháy mắt nói: “Nhưng mà…”
Lại bị bảo mẫu cắt đứt: “Tiểu thiếu gia, chuyện nấu ăn này hãy để bảo mẫu làm nhé. Ma ma con chăm sóc cho ba ba đã rất cực khổ có đúng hay không? Cho nên tiểu thiếu gia cần thông cảm cho ma ma”
Nhạc Nhạc suy nghĩ, nhu thuận gật đầu “Đúng!” Nó luôn là đứa con ngoan, là đàn ông, nam tử hán đại trượng phu cần thông cảm cho ma ma!
Một bữa cơm miễn miễn cưỡng cưỡng ăn cho xong, tâm tình Tô Mộc Tình kém tới cực điểm. Miễn cưỡng cho Nhạc Nhạc ngủ trưa mới tự giam mình trong nhà tắm xả giận.
Thằng nhóc, dám nói cô ta nấu đồ khó ăn, tức chết cô ta.
Mà trong tầng hầm, Phong Nghi kéo lấy tóc Tô Mộc Vũ, âm thanh lạnh lùng nói: “Cô rất không biết điều”
Tô Mộc Vũ bị ép ngẩng đầu đối mặt với hắn