Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342883

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2883 lượt.

đến kêu: “Ba ba, ma ma đã về”
Chưa đợi thằng nhóc chạy đến ôm lấy ma ma nó, một thân ảnh so với nó còn nhanh hơn, vội vàng chạy ra, hướng Tô Mộc Tình nhe răng trợn mắt sủa “Gâu gâu… Gâu gâu…!”. Bàn Chải hung ác trừng mắt Tô Mộc Tình.
Tô Mộc Tình hoảng sợ, vội lui về sau từng bước.
Nhạc Nhạc ôm lấy Bàn Chải, mở to đôi mắt ngây thơ, nói: “Bàn Chải, mày sao vậy? Đây là ma ma của tao nha, ma ma đã trở lại rồi đó!”
“Gâu gâu!” Bàn Chải cũng không để ý, chỉ giận dữ trừng mắt sủa người lạ, giống như muốn đuổi những kẻ nó không quen đi, bảo vệ lãnh địa của nó.
Tô Mộc Tình cười cười, nói: “Kính, em đỡ anh vào” Cũng không đem con chó nhỏ này đặt trong lòng.
Lại không ngờ Bàn Chải nhào qua, Tô Mộc Tình không kịp phản ứng, bị nó cắn một phát vào chân.
Tô Mộc Tình đau đớn, hét ầm lên. Bảo mẫu vội ôm Bàn Chải lại, ngăn cản nó tiếp tục cắn người: “Tô tiểu thư, cô sao rồi? Có bị nó cắn trúng không?”
Tô Mộc Tình nhìn thấy chân mình có một miệng vết thương nhỏ, trên vết thương còn chảy máu, trên mặt lúc đỏ lúc trắng.
Phong Kính vội vàng ôm lấy cô ta, đặt lên ghế sa lon.
Bảo mẫu mạnh mẽ lôi Bàn Chải ra ban công, nhốt nó lại, cho dù có nhốt lại thì Bàn Chải vẫn cứ sủa um lên, thỉnh thoảng còn cào vào cửa.
Bảo mẫu vội lấy ra hộp y tế, nói: “Tô tiểu thư đừng lo lắng, Bàn Chải thường xuyên được tiêm phòng, nó không có bệnh gì đâu. Để tôi lấy thuốc bôi cho cô là được”
Trong lòng bảo mẫu cảm thấy có chút khó hiểu: Bàn Chải bình thường rất hiền, làm sao lại đột nhiên cắn người vậy?
Phong Kính nhìn thấy miệng vết thương của cô, nhíu mày hỏi: “Mộc Vũ, có đau không?”
Sắc mặt Tô Mộc Tình có chút khó coi, vẫn cố gắng giữ nguyên nụ cười mỉm nói: “Không có việc gì, Bàn Chải chắc có chút kích động, bôi thuốc vào là ổn thôi” Trong lòng cô ta lại âm thầm quyết định: Sau này tao nhất định sẽ tìm cơ hội giết mày!
Bởi vì bị bảo mẫu ngăn lại nên vết thương Bàn Chải cắn cũng không lớn, dán một miếng băng cá nhân là không sao.
Nhạc Nhạc chưa từng thấy Bàn Chải như vậy bao giờ, bị dọa đến run lên. Nó ôm gấu bông ngồi xuống bên cạnh Tô Mộc Tình, nói: “Ma ma có đau không?”
Tô Mộc Tình hôn nhẹ khuôn mặt của nó, đáp: “Một chút cũng không đau”
Nhạc Nhạc nhào vào trong lòng mẹ nó, muốn làm nũng, mới vừa tiến đến lòng Tô Mộc Tình, liền hắt hơi một cái. Thằng nhóc xoa xoa mũi, nói: “Trên người ma ma có mùi gì đó, Nhạc Nhạc không thích”
Ánh mắt Tô Mộc Tình giật giật, cúi đầu ngửi mùi trên người mình, có chút mùi nước hoa, sao vậy?
“Nhạc Nhạc nói không thích, ma ma đi rửa đi được không?” Tô Mộc Tình có chút không kiên nhẫn, nhưng vẫn cố gắng áp chế buồn bực trong lòng, gật đầu với Nhạc Nhạc.
Cậu nhóc lúc này mới thỏa mãn gật đầu, cười hì hì.
Đêm đó Tô Mộc Tình ở lại, lần đầu tiên Nhạc Nhạc được ở cùng một chỗ với ma ma liền kích động đến ôm lấy quần áo Tô Mộc Tình làm nũng: “Ma ma, ngủ cùng Nhạc Nhạc được không? Nhạc Nhạc nhớ ma ma lắm, muốn ngủ với ma ma”
Đôi mắt to ngập nước của Nhạc Nhạc vô cùng chọc người yêu thương. Nhưng mà trong mắt Tô Mộc Tình chỉ cảm thấy đứa bé này vô cùng phiền phức. Bởi vì Nhạc Nhạc cũng không phải là con của cô ta, bất luận cô ta cố gắng diễn như thế nào đi nữa, cũng diễn không ra cái loại yêu thương của mẹ này.
Tô Mộc Tình nói: “Nhạc Nhạc ngoan, sức khỏe ba ba không tốt, cho nên ma ma phải ở bên cạnh ba ba, đúng không?”
Nhạc Nhạc không vui, hừ hừ. Cậu muốn ngủ cùng ma ma nha, cậu đã hơn hai tuổi rồi, chưa từng được ngủ cùng ma ma lần nào.
Nhạc Nhạc nghĩ cách: “Vậy Nhạc Nhạc ngủ cùng ba ba với ma ma”
Tô Mộc Tình đã gần mất hết kiên nhẫn, nghiêm mặt nói: “Nhạc Nhạc phải biết nghe lời một chút!”
Bị ma ma quát, bả vai Nhạc Nhạc co rụt lại, ánh mắt ngập nước, ủy khuất chạy về phòng, chui vào chăn quấn kín người.
Tô Mộc Tình mới không quan tâm, cô ta mừng rỡ đứng lên, đi vào phòng tắm rửa sạch bản thân, mặc áo ngủ rộng thùng thình đi tới.
Bởi vì bệnh bao tử tái phát, Phong Kính giằng co hai ngày, phải truyền dịch rất mệt mỏi.
Nhìn thấy Phong Kính đã ngủ, Tô Mộc Tình mất hứng nhíu mày, chỉ đành phải trèo lên giường, nằm ngủ bên cạnh hắn.
Đêm đã khuya, rất lạnh.
Tô Mộc Vũ bị giam trong tầng hầm lạnh lẽo, toàn thân đều phát run.
Đã cuối tháng mười một, ban đêm bảy, tám độ hơn nữa còn là trong tầng hầm, môi Tô Mộc Vũ trắng bệch, trong bụng rỗng tuếch, một ngụm nước cũng chưa được uống.
Phong Nghi cũng không muốn cô chết đói, trước mặt cô bày ra một ly nước, còn có một chén cơm, thậm chí còn rất có dinh dưỡng.
Nhưng là Tô Mộc Vũ không dám đụng vào. Lúc trước cô uống qua một ngụm nước, rất nhanh liền nhận ra mình lại xụi lơ một lần nữa. Cô biết nước này có vấn đề, trong thức ăn kia khẳng định cũng sẽ không sạch sẽ.
Cô hiện tại có thể không ăn không uống, thậm chí chết cóng, chỉ riêng không thể mất đi ý chí. Một khi mất đi toàn bộ ý chí cùng sức lực, chờ đợi của cô cũng chỉ là mặc cho kẻ khác định đoạt.
Cô không được biến thành như vậy!
Tô Mộc Vũ cắn chặt môi, mượn cách này làm cho mình tỉnh táo, cố gắng suy nghĩ nên làm cái g