XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342882

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2882 lượt.

i của ả cũng đoạt lấy!
____________________________
“Phong Kính!”
Tô Mộc Vũ hét lên, bừng tỉnh từ cơn ác mộng.
Cô vừa mơ thấy ác mộng, trong mộng nhìn thấy Phong Kính ôm một người phụ nữ tiêu sái bước qua, trên mặt của bọn họ mang theo trào phúng nhìn cô, mà con trai bảo bối của cô – Nhạc Nhạc, lại được hai người kia nắm tay dắt đi, ngọt ngào gọi “ma ma, ba ba”
Tô Mộc Vũ bị sự sợ hãi đánh thức, thở phì phò từng ngụm từng ngụm.
Lúc tỉnh lại mới phát hiện trước mắt là một mảnh tối đen, bốn phía âm u, chỉ có một chiếc đèn treo trên trần nhà, ngẫu nhiên lay động phát ra âm thanh khe khẽ. Cái lạnh thấu xương đâm sâu vào da thịt.
Giống như là một tầng hầm.
Cô muốn đứng lên, lại phát hiện hai tay hai chân đều bị cột vào trên một cái ghế, không thể nhúc nhích.
Phong Nghi, đúng rồi, chính là Phong Nghi!
Cô nhớ rõ mình vừa định chạy trốn, đột nhiên sau gáy đau nhói liền hôn mê bất tỉnh.
Nhất định là Phong Nghi làm, hắn rốt cuộc muốn làm gì? Tại sao hết lần này đến lần khác lại không buông tha cho cô?
Cái gáy vẫn còn âm ỉ đau, hẳn là lúc ngã xuống cầu thang đã bị thương rồi.
Cửa phát ra tiếng, mở ra, lại đóng vào.
Hai người đi vào, trong đó có một người là cô nhận ra – Phong Nghi. Mà một người vẫn đứng trong góc tối, cô nhìn không rõ, chỉ mơ hồ đoán hẳn là một người phụ nữ.
“Anh đem tôi nhốt ở đây… là muốn làm cái gì?” Tô Mộc Vũ khàn giọng hỏi, miệng hé ra liền khàn khàn, có chút đau, giống như còn vươn mùi máu tươi.
Phong Nghi cười cười đi tới, đi đến trước mặt cô. Hai chân rõ ràng là đi khập khiễng, hắn nói: “Đương nhiên là để báo ân”
Báo ân? Tô Mộc Vũ hoàn toàn không hiểu, tên này điên rồi sao? Đang nói khùng cái gì vậy?
Phong Nghi nhìn ánh mắt khó hiểu của cô, cúi người để ngang bằng cùng với Tô Mộc Vũ. Hắn cười, chỉ vào đôi chân của chính mình, nói: “Thấy chân tôi không? Chậc chậc, là do cô ban tặng đó, cô nói xem, sao tôi lại không thể báo ân đây?”
Tô Mộc Vũ khẽ run, những lời này rõ ràng là lai giả bất thiện! (Không có ý tốt)
“Vì trả ân tình này của cô, tôi đã chuẩn bị một phần lễ vật rất tỉ mỉ cho cô nha. Tôi nghĩ, cô nhìn thấy sẽ rất kinh hỉ” Đôi mắt dài nhỏ của hắn hiện lên một tia sáng sắc lạnh, nương theo tươi cười nơi khóe miệng của hắn, quả thật rất giống ma quỷ.
Hắn tùy ý vỗ tay, hướng tới người đứng trong bóng tối nói: “Đến đây đi”
Nghe tiếng, thân ảnh kia chậm rãi đi ra, đi đến dưới ánh sáng, chỉ thấy dáng vẻ thướt tha mềm mại của cô ta, đôi chân mang giày cao gót, một thân quần trắng đi đến trước mặt Tô Mộc Vũ.
Trong phút chốc người kia đi đến trước mặt Tô Mộc Vũ, cô cơ hồ cho là mình hoa mắt.
Tại sao lại có thể có… người giống với mình như đúc? Cho dù là cách ăn mặc, kiểu tóc, hay là gương mặt, hoàn toàn cùng chính mình không có… khác biệt chút nào, biểu tình trên mặt cùng với ánh mắt đều hoàn toàn phỏng theo chính mình.
Giống như một con rô-bốt tinh vi, hoàn toàn dựa theo ngoại hình của cô mà tạo ra, quả thật đánh tráo bằng giả.
“Cô là ai?…” Tô Mộc Vũ lúng ta lúng túng hỏi, cả người đều như đang mơ.
Khóe miệng người nọ hơi hơi cong lên, tiếng nói cũng hao hao giống cô vang lên: “Chị, sao vậy, ngay cả đứa em gái này cũng quên rồi à?” Tươi cười như hoa nhưng nội tâm lại như rắn rết!
Trò Chơi Của Phong Nghi
Đó là… khuôn mặt…
Giống như được khắc ra từ một cái khuôn, mỗi một nơi đều hoàn toàn tương tự.
Cái loại cảm giác này giống như khi đang soi gương, nhưng mà người trong gương lại có biểu tình bất đồng với mình, cảm giác kia thật sự có thể dùng bốn chữ – lông tóc dựng đứng, để mô tả!
Cô ta là Tô Mộc Tình! Là người em gái đáng sợ kia của cô, Tô Mộc Tình!
Tô Mộc Tình điên rồi, cô ta điên rồi, điên rồi! Nếu không điên, ai lại làm chuyện này? Thay đổi toàn bộ mặt mũi của mình, biến thành bộ dạng của một người khác.
Tô Mộc Tình thưởng thức khuôn mặt của chị gái mình, kinh ngạc, sợ hãi.
Cô ta cười nói: “Chị à, sắc mặt chị sao lại trắng bệch như vậy? Đây chính là gương mặt của chị nha, bị hù sợ bởi chính mình quả thật rất buồn cười nha!”
Tô Mộc Vũ cắn răng nói: “Tô Mộc Tình… cô… cô…”
Cô hoàn toàn không biết nên dùng từ ngữ như thế nào để hình dung tâm tình giờ phút này, quả thật so với nhìn ác ma còn muốn ghê tởm hơn, so với nhìn con ốc sên còn muốn buồn nôn hơn!
“Chị, chị không hài lòng sao? Làm sao chị có thể không hài lòng đây? Khuôn mặt này chính là do em hao tâm tổn lực, chịu vô số đau đớn mới thành công nha. Còn có giọng nói này, chị có biết cảm giác dao phẫu thuật tiến vào trong cuống họng là như thế nào không? Lành lạnh, giống như nuốt một con rắn vậy. Ha ha ha…”
Bàn tay Tô Mộc Tình chậm rãi xoa xoa hai má Tô Mộc Vũ, nói tiếp: “Có khuôn mặt này, những thứ vốn thuộc về cô cũng sẽ dần dần trở vào trong tay tôi thôi. Chị an tâm, tôi sẽ lợi dụng khuôn mặt này thật tốt, không chỉ muốn cướp đi Phong Kính, mà còn có con trai của cô, còn có Tần Nghị Hằng, tôi muốn hắn hối hận, hối hận vì hắn đã không thương tôi!”
Tô Mộc Tình cười rộ lên, rõ ràng thanh âm giống nhau như đúc nhưng lại