Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342905
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2905 lượt.
ỉ có thể dùng sợ hãi để diễn tả “Là vị Ethan Fong trong truyền thuyết sao?” Nghệ nhân nổi tiếng thế giới gần đây cùng với nhà giám định nghệ thuật quốc tế, thật đúng là tin tức làm cho người ta vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.
Lúc nói ra cái tên này, Tô Mộc Vũ lại không hề do dự “Đúng vậy, chính là anh ấy! Chúng tôi bắt đầu từ một cuộc giao dịch”
Can đảm thừa nhận quả thật khiến người dẫn chương trình nghẹn họng nhìn trân trối.
Tô Mộc Vũ lại không một chút băn khoăn, như nước suối trong vắt ồ ồ tự nhiên chảy ra bên ngoài “Là anh ấy kéo tôi ra khỏi vũng lầy tăm tối, nếu không tôi nhất định không thể nào tự mình đứng lên được. Anh ấy mang đến mạng sống thứ hai cho tôi, cũng là người dẫn dắt tôi bước vào con đường nghệ thuật. Anh ấy cũng chính là người khiến tôi một lần nữa tin tưởng vào tình yêu. Giữa tôi và anh ấy cũng có rất nhiều tin đồn không tốt, tôi tin cũng không ít người biết điều này, nhưng tôi và anh ấy cũng sẽ không quan tâm. Tôi thừa nhận anh ấy là một người rất ngang ngược, không coi ai ra gì. Mặc dù như vậy nhưng đôi khi anh ấy cũng lộ ra tính cách của trẻ con” Nói tới đây, Tô Mộc Vũ cười.
Phong Kính vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng, nhưng gân xanh trên trán không ngừng hiện rõ.
Tô Mộc Vũ tiếp tục nói: “Thế nhưng… những điều này cũng không ngăn cản tôi yêu anh ấy. Anh ấy có thể vừa mắng tôi nhưng ngay sau đó lại sợ tôi cảm lạnh mà khoác áo lên người tôi, anh ấy có thể nửa đêm lén lút mở tủ lạnh ăn hết dĩa trứng chiên cà do tôi làm lúc chiều, anh ấy có thể giả vờ chán ghét tôi nhưng vẫn âm thầm giúp đỡ tôi…”
Tô Mộc Vũ cứ nói, trên mặt không hề có kích động cũng không xấu hổ, vẫn tự nhiên như vậy, tự nhiên giống như một bài thơ chảy ra từ tận đáy lòng mình.
“Người đàn ông này giống như ánh mặt trời xuất hiện trong cuộc đời tôi vậy, bất luận nó có nóng cỡ nào, đáng sợ cỡ nào, nhưng tôi vẫn biết anh ấy chỉ muốn mang lại ấm áp cho tôi, bất kể là chán ghét hay giả vờ, tôi vẫn có thể hiểu được tình yêu của anh ấy”
Cuối cùng, Tô Mộc Vũ nói: “Anh ấy là một người đàn ông rất có trách nhiệm, tôi biết anh ấy sẽ chịu trách nhiệm với cuộc đời tôi, cho nên tôi cũng muốn chịu trách nhiệm với cuộc đời của anh ấy. Năm xưa, chúng tôi bắt đầu bằng một giao dịch, tôi hi vọng bây giờ, chúng tôi có thể dùng hôn nhân để chấm dứt giao dịch đó”
Biên kịch, đạo diễn cùng ê kíp nghe thấy lời Tô Mộc Vũ nói, ánh mắt mọi người đều đã ươn ướt. Một tràng vỗ tay thật to vang lên cổ vũ cô.
Rời khỏi sân khấu quay, Tô Mộc Vũ cảm thấy hai má mình nóng lên. Vừa nãy, cô giống như bị trúng tà, tất cả dũng khí cả đời này cô đều đem ra hết trong mười phút đó.
Cô thật điên rồ mà, bây giờ sao cô dám ra ngoài gặp người đây? Cô thầm nghĩ, tiết mục này sẽ bị phát sóng rộng rãi trong ngày hôm nay, toàn bộ thế giới sẽ đem ánh mắt như thế nào mà nhìn cô đây?
Người phụ nữ đầu tiên trong lịch sử dùng truyền thông cầu hôn.
Cô ngẩng đầu, ngay lập tức nhìn thấy nhân vật chính trong câu chuyện lúc nãy đang tựa lưng trên cửa xe hơi, ánh mắt tối đen nhìn về phía cô, khóe miệng của hắn hơi hơi cong lên, sau đó lại bị hắn cố gắng ép lại, giả bộ một bộ dáng lãnh đạm.
Hắn nói: “Tô tiểu thư, dường như cô còn thiếu một bước”
Bên cạnh hắn, Nhạc Nhạc bị quấn trong lớp quần áo dày cộm, đang che miệng cười trộm, nụ cười vui vẻ đến đôi mắt cũng tròn vo trong veo.
Giờ phút này, Tô Mộc Vũ ngược lại cái gì là mặt mũi cũng không thèm quan tâm, ánh mắt của cô liếc về phía chậu hoa Mân Côi bên đường. Cô rút một nhánh đi đến trước mặt Phong Kính, quỳ một gối xuống, khuôn mặt đỏ ửng, nhẹ giọng nói: “Phong đại thiếu gia, xin anh hãy cưới em”
Hắn nhíu mày, vẫn tựa lưng trên cửa xe, sau một lúc lâu mới nói: “Anh không nghe thấy”
Tô Mộc Vũ quả thật hận không thể đem bình cắm hoa cắm lên đầu hắn, còn bày đặt làm bộ làm tịch! Cô đã làm như vậy rồi, còn muốn còn muốn như thế nào nữa?
Tô Mộc Vũ đứng lên, bước đi ngang qua người hắn.
Không nghĩ tới hắn mạnh mẽ vươn tay kéo cô vào trong lòng, ôm thật chặt. Hơi thở nóng bỏng thả nhẹ bên tai cô, hắn nói “Anh đồng ý”
Nhạc Nhạc không ngăn được kích động nhảy tưng tưng: Thật tốt quá! Thật tốt quá! Ba ba cùng ma ma của Nhạc Nhạc sẽ kết hôn!
Khóe miệng Tô Mộc Vũ gợi lên tươi cười, kiễng đầu ngón chân, giữ chặt cà vạt của Phong Kính, môi cô nhẹ nhàng chạm vào môi hắn. Giờ phút này cô cảm thấy thật hạnh phúc.
Kẻ khác không biết, không sao, chỉ cần hai người bọn họ biết là được. Thế giới to lớn cũng liên quan gì đến em đâu, thế giới của em chỉ cần một mình anh thôi.
Hôn Lễ
“Chờ… chờ một chút” Tô Mộc Vũ xấu hổ đỏ mặt chỉnh chu lại váy áo.
Cô vừa định xoay người đi ra ngoài lại bị Phong Kính kéo lại, chỉ thấy ngón tay thon dài của hắn cầm lên một cây son môi, nhẹ nhàng trên bờ môi nhạt màu vì hôn của cô mà lay múa, tê tê dại dại.
Tô Mộc Vũ bây giờ đã hiểu vì sao phụ nữ thời cổ đại vẫn luôn hi vọng chồng mình sẽ vì mình mà tô môi, chải đầu, cái loại cảm giác này khiến toàn thân cô đều như bị điện giật.