Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342929
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2929 lượt.
điều vô ích.
Thật vất vả đưa Tiền Phong về nhà, Phương Thiệu Hoa khóc không ra nước mắt. Hắn thật giống một thằng anh trai đưa em trai thất tình về nha. Đã hơn hai giờ đêm, ngày mai hắn còn rất nhiều việc phải giải quyết!
Tiền Phong say khướt mở cửa, theo bản năng hô lên “Bà xã, anh về…” Nói một nửa liền bật người ngậm miệng. Hắn cúi đầu nhìn, chợt nhận ra trong nhà như thiếu thứ gì đó.
Sắc mặt hắn trong nháy mắt tái nhợt.
Hắn mở đèn, cúi đầu nhìn, phát hiện những đồ vật liên quan đến Chu Hiểu Đồng đều không cánh mà bay, coh dù chỉ là một cái khăn trải bàn hình hoa hướng dương, quần áo giày dép của cô đều không còn bóng dáng.
Sắc mặt hắn càng lúc càng tái nhợt “Mẹ kiếp!”
Chu Hiểu Đồng, em thật ngoan tuyệt!
Tiền Phong ngã người vào giường lớn mềm mại.
Em cứ kiêu ngạo đi, tuần sau, không, ngày mai tôi liền tìm người phụ nữ khác, không được tôi không mang họ Tiền!
Trải qua một đêm, Tiền Phong nghĩ mình là người nắm thế thượng phong, tuy rằng cô bỏ đi nhưng hắn vẫn là đàn ông. Nhìn Phong Kính mà làm gương, cho tới bây giờ đều nói một là một, đương nhiên kể cả Tô Mộc Vũ cũng không thoát khỏi.
Hắn cảm thấy trước kia mình đã làm hư Chu Hiểu Đồng, cưng chiều đến một cả sự lợi hại của hắn cô cũng quên đi. Lần này, hắn nhất định phải làm cho cô biết cái gì gọi là tốt xấu!
Hạ quyết tâm, Tiền Phong đến pháp viện làm việc. Sau khi tan việc, thư ký kinh ngạc nhìn hắn thay một bộ âu phục anh tuấn, còn đặc biệt thắt nơ, khóe miệng gợi lên một chút tiếu ý đi ra ngoài.
Một đôi mắt hoa đào cười rộ lên, cũng không sâu, chỉ nhợt nhạt lại khiến toàn bộ phụ nữ pháp viện phát rồ.
Chu Hiểu Đồng đi xem mắt phải không? Vậy hắn cũng đi!
Chỗ hẹn là một nhà hàng Tây sa hoa. Tiền Phong đi vào liền hấp dẫn vô số ánh mắt nữ giới. Ấn tượng của đàn ông, cái nào là quan trọng nhất?
Anh tuấn, tiền nhiều, tư thế tao nhã.
Ba thứ này hắn đều có, Tiền Phong hắn muốn ở cùng cô, Chu Hiểu Đồng nên cám ơn trời đất rồi bay vào như con thiêu thân đi!
Ý thức được mình lại nghĩ tới người phụ nữ kiêu ngạo kia, Tiền Phong lập tức một cước đạp bay hình ảnh Chu Hiểu Đồng trong đầu, khóe miệng hơi hơi kéo nhẹ vẽ ra một độ cong, tươi cười nhợt nhạt như vậy lại là nụ cười tình cảm nhất của đàn ông.
Quả nhiên, ánh mắt của vị Đông Phương Uyển Nhi kia toàn bộ đều đặt trên người hắn. Trong lòng Tiền Phong sáng lên ngọn đèn nhỏ “Bingo!”
Tiền Phong không vội ngồi xuống mà là tao nhã đến trước mặt tiểu thư Đông Phương, ga lăng vươn tay nắm tay cô ta, một tay để sau lưng, hạ xuống một nụ hôn khẽ trên mu bàn tay mềm mại.
Sau đó chậm rãi ngẩng đầu, cặp mắt hoa đào hàm chứa một đầm nước xinh đẹp chiếu vào trên mặt Đông Phương Uyển Nhi khiến hai má cô ta đỏ rực.
“Uyển Nhi tiểu thư, lần đầu gặp mặt”
Đông Phương Uyển Nhi chỉ mới 21 tuổi, còn đang học lên đại học, làm sao chống lại thế công tới tấp của Tiền Phong. Thần tình thẹn thùng nói: “Tiền… Tiền thiếu, xin chào”
Tiền Phong quay về vị trí, vỗ tay phát ra tiếng gọi phục vụ “Đổi cho vị tiểu thư đây rượu nhẹ hơn một chút”
Phục vụ lập tức mang thức ăn cùng rượu đến, biểu tình của Đông Phương Uyển Nhi giờ phút này chỉ có thể dùng cảm động để hình dung. Đàn ông khiến cho người mê muội đúng là loại này, ngay cả việc nhỏ nhặt cũng dịu dàng săn sóc.
Tiền Phong nâng ly lên, nhẹ nhàng cùng cô ta chạm cốc: “Cheers!”
Một bữa cơm, hai mắt Đông Phương Uyển Nhi đều cố định ở trên người Tiền Phong. Người đàn ông này, đối với một vị tiểu thư còn chưa bước vào xã hội như cô ta mà nói, quả thật có lực sát thương thật lớn.
Ăn hết bữa tối, Tiền Phong đặc biệt mời Đông Phương Uyển Nhi đi hóng gió, cô ta vui vẻ đáp ứng.
Đông Phương Uyển Nhi nhìn bảng hiệu phòng triễn lãm trước mắt, kinh ngạc hỏi: “Chúng ta đến đây làm gì vậy?”
Tiền Phong xuống xe, giúp Đông Phương Uyển Nhi mở cửa, nắm tay cô ta đỡ xuống, đôi mắt hoa đào loan loan mỉm cười phun ra hai chữ: “Hóng gió”
Bạn Gái Mới Của Tôi
Mấy ngày nay Chu Hiểu Đồng cực kỳ cực nhọc.
Bởi vì đêm trước Tiền Phong đến quấy rối chọc giận những nhà khách hàng, ông chủ thậm chí còn bảo cô tự nghỉ việc, không cần lại đến làm nữa.
Nhưng thất nghiệp nghĩa là cô không còn đường sống, cho nên dù có bị sỉ nhục cũng phải kiên trì giữ lấy phần công việc này.
“Chu Hiểu Đồng à, tôi tin tưởng cô nên mới giao cơ hội này cho cô, ai ngờ cô lại báo đáp tôi như vậy, cô làm tốt lắm! Ỷ vào bạn trai là đại thiếu gia Tiền gia nên hung hăng càn quấy có phải hay không? Hợp đồng này trị giá hơn hai trăm vạn, cô lấy gì đền cho tôi đây?”
Cả ngày này, cô không ngừng gọi điện thoại cho những vị khách hàng kia, nhưng ai cũng nổi nóng. Có thể là nhìn thấy hai chữ “Tiền gia” nên không dám trực tiếp cự tuyệt, nhưng thư ký mỗi người đều nói: Thật xin lỗi, quản lí chúng tôi đang họp.
Gọi cả đống điện thoại cũng không được cái nào, Chu Hiểu Đồng hoàn toàn cảm thấy, ông trời đang chỉnh cô.
Đồng nghiệp đều về hết, Chu Hiểu Đồng mới buông tha cho cái điện thoạ