Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342748

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2748 lượt.

y nước mắt của cô nhiều hơn.
Tiếng tích tắc của đồng hồ cứ nhích từng nấc, hai người như đấu mắt với nhau, một kẻ kiên cường không đi, một người kiên quyết không ra. Cả hai như bất kỳ kẻ nào bước qua chiến tuyết của kẻ kia, liền chấp nhận thua cuộc.
Chu Hiểu Đồng ngồi chồm hổm trên mặt đất, ôm chặt di ảnh của mẹ. Cô nhắm mắt lại, cắn chặt môi.
Một giờ, hai giờ…
Mưa tạnh lại lớn, lớn rồi lại tạnh, trận mưa như vậy cứ như gột rửa toàn thế giới, để thế giới này bắt đầu lại một lần nữa
Chu Hiểu Đồng ngồi trong góc, cảm giác như mình ngủ thiếp đi, lại cảm thấy như mình rất tỉnh táo.
Cho đến mưa đã tạnh hoàn toàn, mặt trời ló ra, đồng hồ báo thức vang lên cang dội cả căn phòng. Chu Hiểu Đồng giật mình, mở to mắt.
Cô đứng lên theo bản năng, chạy về phía cửa sổ nhìn xuống dưới.
Nhìn thấy chiếc xe đó vẫn còn mà người đàn ông kia lại chật vật như một kẻ ăn mày. Dường như cảm thấy ánh mắt của cô, Tiền Phong ngẩng đầu, khóe miệng nhếch lên, đôi mắt hoa đào cũng đầy ý cười. Sau đó, cơ thể hắn như búp bê gỗ vỡ vụn, trượt dài xuống đất.
Lồng ngực Chu Hiểu Đồng nhói đau, một giây cô cũng không muốn chờ vội vàng mở cửa chạy ra ngoài.
“Tiền Phong… Tiền Phong…”
Lông mi Tiền Phong run rẩy, rốt cuộc đôi mắt hoa đào cũng mở ra, đôi môi trắng bệch khẽ nhếch. Hắn nắm lấy cánh tay Chu Hiểu Đồng, nói: “Đầu đất… xem đi… cuối cùng là anh thắng”
Hốc mắt Chu Hiểu Đồng ướt át, cô không còn biết hai chữ “thần kinh” viết như thế nào nữa. Có lẽ là một chữ “Chu Hiểu Đồng” viết bên cạnh chữ “Tiền Phong”, sẽ ra hai chữ “thần kinh”!
Thật sự là hai kẻ điên.
Chu Hiểu Đồng lau mặt, dùng sức kéo Tiền Phong, lại không nghĩ rằng cơ thể lúc nãy còn mềm nhũn, bây giờ lại như sống dậy. Hắn dùng lực bế ngang cô lên.
Chu Hiểu Đồng lập tức hô to: “Anh làm gì vậy? Mau thả tôi xuống!”
Đôi mắt hoa đào của Tiền Phong tràn đầy ý cười nhưng vẫn giả vờ hừ lạnh. Hắn nói: “Thả em xuống? Em nghĩ anh ngu à? Bây giờ có liều mạng anh cũng đưa em đến sở dân chính đăng ký kết hôn. Anh nói cho em biết, Chu Hiểu Đồng, cho dù bế, anh cũng quyết bế em đi, bế em cho đến khi em trở thành vợ của Tiền Phong anh, đường đường chính chính! Hôm nay anh phạm pháp mọt lần thì thế nào?????”
Xem hắn là kẻ ngu à? Tưởng hắn ngây người ở đây cả đêm là ngu sao? Nằm mơ đi Chu Hiểu Đồng, khổ nhục kế này là vì cô mà dựng thành! Đừng quên, hắn lớn lên trong điều kiện như thế nào, thầy dạy bắn súng trong quân khu thường hay dạy: Phần thưởng thì tự mình lấy, cưới vợ thì tự mình khiêng!
Chu Hiểu Đồng vừa nghe, hận không thể vung tay cho hắn một cái tát. Thế nhưng tư thế này khiến cô không thể làm gì, chỉ có thể mặc cho Tiền Phong dùng bạo lực nhét mình vào xe.
Chu Hiểu Đồng há miệng muốn cắn hắn. Tiền Phong cười lạnh, đưa bàn tay đầy vết máu đã khô của mình ra trước mặt cô, nói: “Em cắn đi, muốn cắn ở đâu anh cũng đều đưa ra cho em cắn. Có gan thì cứ cắn đứt thịt cho anh!”
Anh Phục Tùng Mệnh Lệnh Chứng Minh Cho Em
Tiền Phong vừa nói vừa cười “Nếu em cắn không được, anh có thể lấy cho em một con dao”
Tổn thương do Tiền Phong gây ra, với Chu Hiểu Đồng bây gifowf hoàn toàn tan biến hết
Chu Hiểu Đồng thật sự bị sự điên cuồng trong mắt hắn dọa sợ, một Tiền Phong như vậy, cô chưa bao giờ nhìn thấy.
Thật ra sợ nhất không phải là tổn thương lẫn nhau, mà là tự mình tổn thương chính mình. Sự điên cuồng này không ai có thể ngăn cản được, mà bây giờ, Tiền Phong lại lấy chính thân mình ra để đánh cược với Chu Hiểu Đồng, đánh cược xem cô có nhẫn tâm hay không.
Nhìn thấy gương mặt trắng bệch của Chu Hiểu Đồng, Tiền Phong nhếch khóe miệng, chống tay lên cửa xe, nhảy vào ghế lái
Chu Hiểu Đồng kinh hãi. Hắn thật sự muốn đến sở dân chính náo loạn thật sao? Không, hắn có thể làm được, lấy tình trạng hắn hiện tại, hắn có thể làm được.
Chu Hiểu Đồng đạp vào cánh cửa đóng chặt, nói: “Tiền Phong, anh rốt cuộc muốn làm cái gì? Mau để tôi xuống!”
Đôi mắt Tiền Phong đỏ ngầu, một tay giữ chặt Chu Hiểu Đồng trên ghế, kéo dây an toàn trói cô lại “Hiểu Đồng, em đừng ép anh, anh đã từng thử buông tay, nhưng anh không làm được, có chết anh cũng sẽ không buông tay em ra nữa…”
“Tiền Phong, anh đừng như vậy, anh lại muốn làm gì…” Chu Hiểu Đồng rơi nước mắt, nước mắt từng giọt rơi lên đùi, nóng đến nổi cả người phải run lên.
Đôi mắt quyết tuyệt của Tiền Phong vẫn dán lên cửa kính chắn gió, tay vững vàng giữ lái, chân ga giẫm mạnh “Muốn làm gì? Anh chính là muốn làm như vậy”. Hắn không muốn tiếp tục dây dưa không rõ nữa.
Chiếc xe màu lam như con ngựa hoang thoát cương, băng băng chạy về hướng cục dân chính.
Trải qua một đêm, hắn đã đưa ra quyết định, hắn mặc kệ lời phản đối của bất kỳ ai, hôm nay hắn quyết phải làm thổ phỉ cho bằng được. Cho dù cô tự nguyện hay phải để hắn cưỡng ép, đăng ký kết hôn hôm nay, cô trốn không thoát!
Chu Hiểu Đồng bị trói, không cách nào nhúc nhích, mặc kệ cô kêu la như thế nào thì Tiền Phong vẫn một mực không nghe không để ý.
Sáng sớm là lúc mọi người đi làm, trên đường đều tấp nập xe cộ, chiếc Pors