Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342587

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2587 lượt.

…Tiền Phong……………
Tiền phu nhân đau lòng, ôm ngực xin Tiền Phong: “Tiểu Phong, con đừng nói nữa, mẹ xin con đừng nói nữa, mau xin lỗi cha đi… Cô gái này, mẹ sẽ cho phép con mang theo bên cạnh, được không?”
Tiền Phong cười lạnh, cắn chặt răng, vẫn không lên tiếng.
Tiền trung tướng quất vào đầu gôi hắn, Tiền Phong liền quỳ rạp xuống đất, tiếng đầu gối va chạm với nền đất khiến người ta rùng mình.
Chu Hiểu Đồng đã sớm nhịn không được mà khóc nức nở. Cô cảm thấy, đời này có thể nghe được câu nói này, cũng đã đủ rồi!
Chu Hiểu Đồng bỗng nhiên xông lên trước ôm lấy Tiền Phong, dùng lưng mình đón lấy những làn roi của Tiền trung tướng. Roi quất trên người, dù đau đến chết lặng nhưng cô vẫn nguyện ý.
Tiền Phong cả kinh nhìn Chu Hiểu Đồng che chắn trước mặt mình. Hắn vội vàng ôm lấy cô xoay người, bảo vệ cô trong lồng ngực của mình.
Giờ phút này, hắn không thấy đau, chỉ thấy uất ức, cực kỳ uất ức.
Bên trong phòng khách, chỉ nghe thấy hai loại hai thanh âm, một là tiếng roi vun vút, hai là tiếng nực nở nghẹn ngào của Tiền phu nhân.
Cho đến lần vung thứ năm mươi, Tiền trung tướng nhẹ buông tay để cho cây roi đẫm máu rơi xuống đất.
Chu Hiểu Đồng nằm trong lòng Tiền Phong, đã sớm khóc khô nước mắt.
Tiền Phong lảo đảo, cuối cùng chịu đựng không nổi ngã ngồi xuống đất. Hắn chống đầu gối đã tê liệt đứng dậy, đưa tay đỡ Chu Hiểu Đồng, sau đó nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô, nói: “Đầu đất, về nhà thôi”
Chu Hiểu Đồng che miệng kiềm chế tiếng khóc, dùng sức gật đầu.
“Cha mẹ, sau này Tiền gia có chuyện gì thì cứ gọi cho con, con sẽ quay về. Nhưng mà chuyện kết hôn, hai người đừng xen vào nữa” Tiền Phong dứt lời, mỉm cười kéo tay Chu Hiểu Đồng đi ra ngoài. Lúc ra đến ổng, hắn cúi người cõng cô lên.
Tiền phu nhân nhìn hai người bước ra, do dự vươn tay.
Tiền trung tướng nhìn cây roi đầy máu trên đất, than nhẹ một tiếng: “Kệ chúng nó đi”. Dứt lời, ông xoay người chắp tay sau lưng đi lên lầu, mỗi bước đi, độ cong nơi khóe miệng lại nhếch lên.
Lên lầu, ông rốt cuộc khẽ cười một tiếng: Ha, đúng là con trai ta, vừa kiên cường lại vừa ngoan cố!
Nghĩ xong, ông kiêu ngạo huýt sáo, cực kỳ đắc ý.
________________________
Tiền Phong cõng Chu Hiểu Đồng, từng bước một đi ra ngoài, rời khỏi cánh cửa Tiền gia, đi ra khỏi khu biệt thự cao cấp, lững thững bước dọc theo đại lộ.
Hắn nói: “Bà xã, hay là sáng mai chúng ta kết hôn đi?”
Chu Hiểu Đồng nằm trên tấm lưng rộng lớn của hắn, cảm thấy thật ấm áp, ấm đến nổi cô không muốn rời ra. Cô đưa tay lau khóe mắt, lớn tiếng đáp ứng: “Được!”
Tiền Phong cười ngây ngô, hai người nhàn nhã bước từng bước về phía trước.
Đời người rất ngắn nhưng hạnh phúc lại rất dài, giống nhưđoạn đường không thấy điểm đến…
Nghe nói, ngày hôm sau hai người bọn họ đi đến sở dân chính từ mờ sáng, nhưng cả hai đều quên hôm nay là cuối tuần, người ta không đi làm.
Nghe nói, hai người bọn họ thật vất vả mới đăng ký kết hôn xong, ngày tổ chức hôn lễ, cô dâu chú rễ không có mặt, mọi người đều nhốn nháo trong khi cả hai lại dắt tay nhau ra sân bay, chuẩn bị đi hưởng tuần trăng mật.
Nghe nói, bọn họ vẫn cãi nhau như trước, ba ngày thì trừng mắt, năm ngày thì ném ghế, mỗi lần lại không đến nửa tiếng liền ngoắc ngón tay làm hòa.
Nghe nói, hai người bọn họ sau đó có một đứa con, mang họ Tiền, tên gọi là Tiền Anh Tuấn, từ nhỏ quả thật là sát thủ theo đuổi con gái.
Nghe nói, bọn họ hiện tại, rất vui vẻ…
Đôi lúc Chu Hiểu Đồng lại nổi hứng, nửa đêm lại hỏi Tiền Phong: “Thần kinh, anh thật sự yêu em sao?”
Tiền Phong giơ tay lên ôm cô vào trong ngực mình, đáp: “Ngủ!”






Bọn Nhỏ Lớn Dần
Khi Nhạc Nhạc được sinh ra, Phong Kính rất hối tiếc vì không được làm bạn với con lúc chào đời. Cho nên khi Nữu Nữu ra đời, Phong Kính kiên quyết phải ở cùng một chỗ với Tô Mộc Vũ.
Nhớ rõ lúc Phong Kính ôm Nữu Nữu lần đầu tiên, cánh tay hắn không tránh khỏi run rẩy. Tiền Phong trêu hắn cả nửa ngày, thế nhưng khi Tiền Anh Tuấn ra đời, hắn còn kích động hơn đến muốn rơi nước mắt, nhưng đó là sau này hãy nói.
Nữu Nữu mới được sinh ra, làn da không những đỏ hơn như một chú khỉ con mà còn nhăn nheo. Thế nhưng đứa nhỏ này lại kế thừa gen di truyền vĩ đại của cả ba lẫn mẹ, chưa đầy mấy tuần đã trắng trẻo phấn nộn, ai thấy cũng nhịn không được mà hôn một cái.
Nhưng con bé này lại rất hay nhõng nhẽo, vừa thích khóc lại vừa thích bám người. Mà người con bé dính chặt nhất không ai khác chính là Tô Mộc Vũ.
Ba phút sau.
“Nhạc Nhạc, con đừng hôn em khi mới ăn chocolate xong, lại không được cho em ăn chocolate. Em con còn nhỏ lắm, chưa có đủ răng để nhai đâu. Còn có, trước khi đi ngủ con nhớ đánh răng đó!”
Nữu Nữu tè ướt giường, Tô Mộc Vũ vội cởi chiếc quần ướt của con bé ra rồi đi lấy một cái tã mới.
Nhạc Nhạc chớp chớp đôi mắt to, nhìn nhìn em gái đang nằm trong nôi, không biết thằng nhóc đang nhìn cái gì.
Tô Mộc Vũ lấy một cái tã mới ra thay cho Nữu Nữu.
Nhạc Nhạc nghiêng cái đầu nh