Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342582

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2582 lượt.

ôi đi, bảo mẫu chăm sóc dù sao em cũng không yên lòng cho lắm. Mấy năm nay em cũng làm được mà, huống chi bình thường Tiền Phong và Hiểu Đồng cũng giúp đỡ em, không mệt mỏi chút nào. Hơn nữa, con của chúng ta, tốt hơn là tự mình chăm sóc, anh nói có đúng không?” Cô yêu gia đình của mình, yêu con của mình, yêu đến mức không muốn có bất kỳ ai xen vào.
Cô vươn ngón tay nhẹ nhàng phác hoạ khuôn mặt anh tuấn của Phong Kính, gần như mê muội. Rõ ràng đã ba mươi tư tuổi rồi thế nhưng lại còn anh tuấn như thế, giống như dấu vết năm tháng không để lại chút dấu vết nào trên mặt hắn ngoại trừ một chút đường cong thành thục, ngược lại càng khiến hắn có thêm mị lực.
Nghĩ như vậy, trong lòng cô không khỏi có chút ê ẩm, chẳng thể trách những cô giáo lúc chiều đều lộ ra ánh mắt như vậy.
Phong Kính như nhìn thấu tâm tư cô, nhẹ nhàng cụng trán mình lên trán cô “Bà xã ngốc”, đôi môi khẽ mỉm cười.
Mấy năm nay, Phong Kính thay đổi rất nhiều, tuy rằng gương mặt vẫn lạnh lùng giống núi băng nhưng bất kỳ ai gần gũi với hắn đều nhận ra, sự sắc bén trên mặt hắn đã giảm bớt rất nhiều, trở nên ôn hòa, che giấu bớt sát khí.
Phong Kính nói: “Vài ngày nữa là đến kỷ niệm ngày cưới, cùng đi du lịch nhé?”
Tô Mộc Vũ mỉm cười: “Được!”






Kỷ Niệm Ngày Cưới
Phong Kính ném hai đứa nhỏ cho Tiền Phong, hai vợ chồng chuẩn bị đi du lịch ngọt ngào của riêng hai người. Có con cái trong nhà tuy náo nhiệt nhưng lại thiếu đi cơ hội để hai người có khoảng thời gian riêng. Có một loại may mắn cũng chưa hẳn không có một chút tiếc nuối.
Cho đến khi lên máy bay, Tô Mộc Vũ vẫn còn lo lắng hai đứa nhỏ có nhớ mình hay không, có cãi nhau không, ban đêm Nữu Nữu không ai đắp có thể cảm lạnh hay không, Nhạc Nhạc ở trường gây chuyện thì làm sao bây giờ?
Phong Kính ôm vai cô, kéo cô tựa vào trong lòng ngực của mình, nói: “Có Tiền Phong và Hiểu Đồng ở đó sẽ không có chuyện gì đâu, em đừng suy nghĩ nhiều, hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng ta đó”
Tô Mộc Vũ gật gật đầu, tựa vào trong lòng ngực của hắn mỉm cười. Dù sao cũng đi rồi, cũng đừng có nghĩ nhiều như vậy, hơn nữa Nhạc Nhạc cùng Nữu Nữu rất lanh lợi, chắc chắn sẽ không làm cho mình lo lắng.
Hai cái đầu đeo khẩu trang chính là Tiền Phong cùng Nhạc Nhạc, hai người biết lỗi cúi đầu, phô bày bộ dáng giống như Bàn Chải lúc phạm sai lầm.
Chỉ chốc lát sau, Tiền Phong cười hề hề tiến đến bên người Chu Hiểu Đồng, nói: “Em xem, hai đứa nhỏ này đều đáng yêu, hay là hai ta bớt thời gian sinh một đứa nhé?” 
Chu Hiểu Đồng liếc mắt một cái, nói: “Anh muốn sinh một Beckham, Messy hay là Ronando?”
Tiền Phong nghiêm mặt đáp: “Mấy cái tên đó rất thô bỉ, bảo bối của chúng ta làm sao có cái tên thô bỉ như vậy được. Anh nghĩ kỹ rồi, nếu là con trai thì gọi Anh Tuấn, con gái sẽ gọi Mỹ Lệ, thế nào, rất hay phải không?”
Khóe miệng Chu Hiểu Đồng co giật, một bàn tay bay qua “Cút ngay!”. Hừ! Cô không muốn con cô sau này sẽ hận chết mẹ nó!
Phong Kính quyết định sẽ đến Maldives, nơi này là thánh địa du lịch, lại càng là thiên đường của tuần trăng mật. Ánh mặt trời, biển khơi, bờ cát, cây cối, mỗi một hạt cát nơi đây cũng đều khắc lên hai chữ “lãng mạn”. Nó nằm trên một quần đảo ở phía nam, được dân gian gọi là “Thiên đường bị mất”.
Tô Mộc Vũ vừa xuống khỏi máy bay đã cực kỳ yêu thích nơi đây.
Trước mặt là biển khơi mênh mông, nơi chân trời phía xa xa chiếu rọi một màu cam rực rỡ pha lẫn màu lam của đại dương.
“Thật đẹp…” Tô Mộc Vũ cảm thán.
Phong Kính hôn nhẹ lên trán cô rồi ôm lấy cô từ phía sau, nói: “Đây là đảo Brus Laguna, nếu em thích, sau này chúng ta sẽ lại đến đây. Bây giờ về khách sạn thôi, ngồi trên máy bay mấy tiếng, em nhất định rất mệt”
Thanh âm của hắn khẽ khẽ, cũng không có nhiều lời ngon ngọt, nhưng lại giống như biển khơi trước mặt nhẹ nhàng cọ rửa trái tim cô, khiến cả người cô như được bao trùm bởi bọt biển.
Phong Kính thuê một khu biệt thự bên bờ biển, chỉ cần vừa mở cửa sổ ra sẽ nghe thấy hơi thở của biển khơi.
Tô Mộc Vũ đứng trước cửa sổ sát đất, thật muốn mở rộng hai tay ôm lấy những cơn gió biển vào lòng.
Đã có người nhanh hơn cô một bước, hắn ôm lấy cả người cô, trong tiếng kinh hô mà ôm cô vào phòng tắm, tiếng nước từ từ vang lên.
Tô Mộc Vũ đỏ mặt, nói: “Này, anh làm gì vậy?”
Nhưng trả lời cô không phải giọng nói của ai đó, mà là những cái hôn nóng bỏng khiến cô thở không nổi.
“Ngoan, tắm rửa cái đã” GIọng Phong Kính mang theo hơi nước mịt mờ truyền tới, cảm giác nayfkhieens cả người cô run rẩy, sau đó là tiếng nước chảy che giấu mọi thứ, cửa đóng lại.
Một đám cua đồng lặng lẽ bò qua…(1)
(1) Tác giả đang muốn nói đến đám người chơi trò điệp viên.
Sau khi họ vào phòng được mười phút, bốn tên đao kính đen lén lút mang theo hành lý cẩn thận đi vào.
“Gọi Su Hào, gọi Su Hào, mục tiêu đã đi vào chưa?” Tiền Phong hỏi như thật.
Nhạc Nhạc nghiêm túc đáp: “Báo cáo Bí Đao, mục tiêu đã lên lầu, hiện trường bây giờ đã an toàn!”
Tiền Phong lập tức vung tay