Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342574
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2574 lượt.
hế cạy mở hai hàm răng, xâm lược vào trong, mút qua mỗi một tấc bên trong làn môi thơm mọng, quấn quanh lưỡi cô, chân thành nhảy múa.
Tiếng rên khẽ nơi cuống hông vang lên theo sau tiếng nước mỏng manh, khiến cho người ta mặt đỏ tim đập.
Tô Mộc Vũ cảm thấy chuyến đi này nhất định là hắn đã sớm lên kế hoạch, tới đây đã gần mưới ba tiếng nhưng vẫn chưa đi bất kỳ nơi đâu, chỉ là ở đây… làm việc. Người đàn ông này khi nào lại bụng dạ lại đen tối như vậy chứ?
Nhưng cô đã sớm không sức để suy nghĩ, dôi môi của hắn dịu dàng hôn qua mỗi một tấc da thịt cô, từng ngón tay của hắn như đang diễn tấu piano mà lưu lại từng điệu nhạc trên người cô. Thân thể cường tráng lại ôn nhu cường thế trấn áp, cô cũng chỉ có thể vòng tay nương tựa vào tấm lưng trần của hắn, nương theo từng nhịp tiết tấu mà ngâm ra từng tiếng thở gấp gáp.
Bọn họ không nhận ra được, hoặc là hoàn toàn không nghĩ ra được, ngoài cửa…
Nữu Nữu cẩn thận úp sấp lên cánh cửa, nhỏ giọng hỏi: “Ba ba với ma ma sao còn chưa ra ngoài, chẳng lẽ còn ngủ nướng sao? Nữu Nữu hôm nay không có ngủ nướng nha!”. Con bé bây giờ có bí danh là Cà Chua, nhất định phải chặt chẽ chú ý tới nhất cử nhất động của ba mẹ để thông báo cho cấp trên!
Bỗng nhiên con bé nghe thấy âm thanh lạ, chớp chớp đôi mắt to hỏi Chu Hiểu Đồng: “Dì Đồng Đồng, con hình như nghe thấy tiếng gì đó, giống như ma ma đang khóc, lại cũng không giống cho lắm!”
Nữu Nữu mới vừa nói xong, Nhạc Nhạc đã xông đến nghe thử.
Khóe miệng Chu Hiểu Đồng giật giật, bật người xách Nữu Nữu cùng Nhạc Nhạc vừa đi vừa nói: “Ba ba với ma ma hai đứa đang… a… đang bận, cho nên chúng ta đi chơi trước đi” Mồ hôi túa ra, cái loại chuyện này sao cô có thể giải thích cho lũ trẻ đây. Phong Kính chết tiệt! Tiền Phong chết tiệt!
Nhạc Nhạc cùng Nữu Nữu bán tín bán nghi gật đầu.
Chỉ chốc lát sau, Nhạc Nhạc ôm chiếc phao hình chú vịt màu vàng, cởi hết quần áo, kích động lao ra: “Chú thần kinh! Chúng ta đi lướt sóng đi!”
Chu Hiểu Đồng kích động một tay xách Nhạc Nhạc trở về, một tay ngăn chặn những móng vuốt nhỏ của thằng bé.
“Bọn em cũng đi?” Chu Hiểu Đồng hỏi.
Tiền Phong lắc đầu: “Không, không, không, đây là vận động của đàn ông. Bà xã à, cái loại vận động này không thích hợp với em đâu, chẳng thà em với Nữu Nữu đắp lâu đài cát nhé?”
Tâm tư của Tiền Phong chính là: Bà xã nhà hắn, không cho mặc bikini để người khác ngắm không, hắn muốn ngắm sẽ bảo cô mặc trong nhà tắm để cho hắn từ từ mà thưởng thức, hắc hắc hắc…
Chu Hiểu Đồng ôm lấy hai tay, gật đầu hỏi lại: “Còn anh làm gì?”
Tiền Phong ôm lấy Nhạc Nhạc, vung tay nói: “Nam tử hán, đi chinh phục biển khơi!”
Chu Hiểu Đồng giễu cợt, ánh mắt quét một đường đi xuống, dừng ngay vị trí mẫn cảm của hắn, nói: “Ông xã, anh xác định là anh muốn đi lướt sóng? Em nhớ hình như nước biển có thể làm thu nhỏ một cái gì đó đó, sau này chúng ta phải làm sao đây?”
Tiền Phong: “…”
Tô Mộc Vũ cùng Phong Kính đến tận giữa trưa mới ra khỏi phòng, cả khuôn mặt đỏ bừng, vừa nhìn liền biết chuyện gì đã xảy ra. Tô Mộc Vũ trừng mắt nhìn Phong Kính, Phong Kính nhẹ nhàng nhếch hai hàng chân mày, cô hận không thể một đấm đánh bay hắn.
Bà chủ khu biệt thự mang thức ăn lên, trêu “Hai người là vợ chồng mới cưới à? Thật là ngọt ngào quá đó!”. Bà mở khách sạn ở đây nhiều năm, thông thường chỉ có vợ chồng mới cưới đi hưởng tuần trăng mật mới ngọt ngào như vậy.
Mặt Tô Mộc Vũ đỏ lên, nói “Không phải, bọn em kết hôn đã bốn năm rồi”
“Kết hôn bốn năm mà tình cảm còn tốt như vậy quả thực không thấy nhiều” Bà chủ cúi người, nháy mắt, dùng tiếng Anh nói: “Chồng cô thật là người đàn ông tốt”
Tô Mộc Vũ mím môi, nở nụ cười: “Cám ơn”
Bà chủ bật ra tiếng cười sang sảng “Ngày mai chính là ngày tổ chức nghi thức tế lễ, hoan nghênh các vị cùng ănmừng với chúng tôi!”
Bên trong phát ra tiếng vỗ tay nhiệt liệt.
Buổi chiều, Tô Mộc Vũ đứng trên boong thuyền nhìn ngắm một màu xanh lục bảo của nước biển trước mắt, từng tốp chim hải âu tung bay trên đầu vừa mỹ lệ vừa hùng vĩ.
Tô Mộc Vũ như một đứa trẻ tựa người trên lan can nhìn xuống mặt biển, từng đàn cá lướt qua như phía dưới chứa đầy bọt biển. Cô chợt kinh hô một tiếng, vươn tay chỉ những chiếc vây nổi lên khỏi mặt nước: “Phong! Phong! Anh mau đến xem, là cá heo đó!”
Tô Mộc Vũ kích động giữ chặt lấy tay áo Phong Kính, trong mắt tràn đầy hưng phấn quả thật chẳng khác Nhạc Nhạc và Nữu Nữu chút nào. Phong Kính ôm eo cô, nói: “Cẩn thận một chút, coi chừng ngã xuống bây giờ”
Tô Mộc Vũ mãnh liệt gật đầu, ánh mắt long lanh tiếp tục xem cá heo, cho đến một lúc lâu sau mới phản ứng, hiện tại ở trên boong, hai người trong tư thế ôm nhau thân mật, mà chiếc du thuyền này cũng không phải chỉ mình cô và hắn.
Mặt Tô Mộc Vũ đỏ lên, nói: “Anh buông em ra đi, trên thuyền còn nhiều người lắm đó”
Phong Kính vẫn làm lơ, bên cạnh đó còn cúi đầu khẽ cắn lên vành tai cô, hơi thở ấm áp thơm mùi bạc hà phả lên mặt cô “Kệ họ, muốn nhìn thì để họ nhìn đi”
Tô Mộc Vũ vẫn không biết khi nào thì Phong Kính lại trở nên phóng khoáng như t