Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342529

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2529 lượt.

bốn chữ ‘không lượng sức mình’ viết như thế nào thì phải?” Hắn yêu cô? Một người phụ nữ như vậy thì có chỗ nào để hắn đáng giá đem lòng yêu thương? Nằm mơ đi!
Kiều Na cười rộ lên, sau đó buông Phương Thiệu Hoa ra, đáp: “Cũng thật đúng lúc, tôi cũng vậy, cho nên bye bye nhé!” Nói xong, cô quay đầu.
Phương Thiệu Hoa nắm lấy khủyu tay Kiều Na kéo trở về, đóng cửa xe, nói: “Nói cũng nói rồi, đi được chưa?”
Người phụ nữ này thật xem hắn như một thứ tiêu khiển, cứ hết lần này đến lần khác vung tay chạy lấy người trước mặt hắn. Là ai cho cô lá gan đó chứ?
“À há?” Cổ họng Kiều Na phát ra một âm thanh không rõ, bờ môi đỏ mọng khẽ mở, nói “Thế tổng giám đốc Phương lại muốn gì đây? Một đêm trước vẫn không đủ cho nên lại muốn thêm một đêm à?”
Trong xe không bật đèn, chỉ có đèn đường mờ nhạt chiếu rọi vào, chiếu lên khuôn mặt của Kiều Na đỏ hồng vì rượu, hai má hồng hồng, ánh mắt long lanh ứa nước, đôi môi đỏ mọng khẽ mở kiều mị như hoa.
Phương Thiệu Hoa nhìn thấy liền nhớ đến đêm đó, một đêm tối phủ kín hương hoa anh túc. Một đêm hắn gặp cô, gặp một người phụ nữ mà hắn chưa từng thấy ai giống như vậy.
Kiều Na nhìn ánh mắt hắn dần nhiễm đầy sắc dục liền cười rộ lên, hai tay ôm cổ hắn, khẽ hôn lên: “Nói đi Phương thiếu, còn bao lâu nữa anh mới có thể mất đi hứng thú với tôi hả? Tôi đây sẽ phục vụ, nhưng sau đó, xin anh đừng đến quấy rầy tôi nữa nhé!”
Mỗi một âm điệu đều triền miên đến mức làm cho lòng người mê muội, nhưng lời nói lại như đang giao dịch, mục đích chính là mau chóng thoát khỏi sự dây dưa của Phương Thiệu Hoa.
Mang Thai Ngoài Ý Muốn
Sắc mặt Phương Thiệu Hoa thâm trầm, nghiến răng nói: “Cô xem tôi là cái gì?”!
Người phụ nữ này rốt cuộc xem hắn là cái gì đây? Ngựa đực hay là lợn giống? Muốn chọc tức chết hắn mà!!
Kiều Na cảm thấy buồn cười liền đáp: “Xem cái gì là xem cái gì? Phương thiếu, chỉ cần dạo một vòng các quán bar đều biết Phương thiếu đâu quen phụ nữ lâu lắm là một tháng, vừa hết hạn liền vứt đi. Anh nói xem, tôi nên xem anh là cái gì?”!
Chẳng lẽ là ‘thánh yêu’? Vậy cũng quá buồn cười rồi!!
Dưới ánh đèn mờ, bờ môi đỏ mọng của Kiều Na khẽ cười, quả thật ma mị như yêu ma khiến cho loài người say đắm. Cô nhích người ngồi lên đùi Phương Thiệu Hoa, hai cánh tay trắng nõn vòng lên cổ hắn, ghé vào lỗ tai của hắn mà khẽ nói: “Phương thiếu có muốn không?”!
‘Mê hoặc chúng sinh’!
Cô rõ ràng nhận thấy cơ thể căng cứng của Phương Thiệu Hoa, đúng vậy, Phương Thiệu Hoa đang nhẫn nhịn. Cho dù thân thể mềm mại trong lòng khiến cho hắn dường như không lối thoát, cho dù mùi hương thơm ngát như hoa anh túc nơi chóp mũi dễ dàng khơi lên lửa nóng nơi bụng dưới của hắn, cho dù hơi thở dần dần thâm trầm của mình, cho dù bây giờ hắn hận không thể trừng phạt yêu tinh này ngay tại chỗ… nhưng hắn vẫn phải nhẫn nhịn.!
Bởi vì một khi hắn chạm vào cô, há chẳng phải đang thừa nhận chính mình thật sự là ngựa đực, lợn giống hay sao?!
Khóe môi Kiều Na khẽ nhếch, nói: “Nếu tổng giám đốc Phương không có hứng thú, tôi đây cũng không cần phục vụ anh nữa” Nói xong, cô nhanh chóng xoay người, mở cửa xe.!
Phương Thiệu Hoa cảm thấy mình như bị đùa giỡn, từng chữ từng chữ dường như là từ trong kẽ răng mà ra: “Kiều Na, cô rất không biết điều!”!
Chưa từng có người phụ nữ nào dám đối với hắn như vậy, chưa bao giờ!!
Động tác nhảy xuống của Kiều Na không ngừng lại. Cô quay đầu cười, trong mắt ánh lên tia sáng giảo hoạt: “Anh, tôi không tiêu hóa nổi. Nhưng tôi, anh cũng không chơi nổi. Đừng xem tôi như một con rối của anh, anh chọn nhầm người rồi. Hi vọng sau này, chúng ta… không gặp lại nhau nữa”!
Lúm đồng tiền của Kiều Na nở rộ như đóa hoa anh túc giữa đêm tối. Sau đó, cô trèo vào một chiếc taxi, như một loài yêu tinh nhanh chóng biến mất trên đường.!
________________________!
Kiều Na biết đêm đó mình đã chọc cho Phương Thiệu Hoa tức giận đến điên người. Là cô cố ý!!
Gã đàn ông này vốn không dễ đối phó, bị hắn đeo bám nhất định sẽ thêm rất nhiều phiền phức. Từ lâu cô đã không còn là một cô gái không biết gì, cũng chẳng có nhiều bản lĩnh chơi đùa với hắn, cho nên nhất định phải tốc chiến tốc thắng.!
Hiệu quả dường như cũng không tệ lắm, tối thiểu mấy tuần sau cũng không nhìn thấy hắn. Đối với lần này, Kiều Na thật vừa lòng.!
Thế nhưng gần đây cô cảm thấy không thoải mái, cũng không nói được đó là cảm giác gì, cô chỉ thấy mệt. Trước đây ba bốn đêm thức trắng, chỉ cần uống một ly cà phê đều có thể tỉnh táo, nhưng gần đây đừng nói thức đêm, một khi quá mười hai giờ mà vẫn chưa ngủ liền rất mệt mỏi.!
Chu Hiểu Đồng còn nói giỡn rằng cô mang thai.!
Kiều Na giễu cợt, hiển nhiên không coi lời nói của cô ấy ra gì.!
Buổi sáng hôm sinh nhật, Kiều Na theo thói quen soi mình trước gương. Cô gái trong gương vẫn rất xinh đẹp, nhưng cô biết rõ mình đã già rồi. Cô nở nụ cười tự giễu, vẫn đi làm như bình thường. Bệnh viện gọi đến đã có kết quả kiểm tra, mời cô đến lấy.!
Mãi cho đến buổi chiều Kiều Na mới đi. Lúc cầm tờ giấy xét nghiệm trên tay, cả người cô như rơi và