Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342569
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2569 lượt.
br>Giờ này khắc này, cô không dám tiếp tục tham vọng quá đáng nữa, cô nàng chỉ muốn có thể ở bên cạnh hắn.
Vì thế, giờ phút này cô thuần phục.
Nếu tâm hắn không con đặt nơi đây, cô phải đi nơi đâu tìm đây?
Cô nhắm mắt lại, chậm rãi đi đến trước mặt hắn, kiễng đầu ngón chân, chậm rãi đưa lên đôi môi, đưa lên toàn bộ mọi thứ của cô.
Thế nhưng…
Sự chờ mong kia cuối cùng cũng không đến được, một chiếc chăn lông gắt gao quấn lên người cô. Thanh âm Phong Kính thanh âm trầm thấp, trong căn phòng yên tĩnh này thế nhưng lại trầm ổn mà có chút tàn nhẫn: “Ngoan, em như thế sẽ cảm lạnh”
Nước mắt Vệ Nhu Y cơ hồ là đồng thời rơi xuống, toàn thân cô tản ra một loại bi thương cùng tuyệt vọng không ngôn ngữ nào có thể diễn tả được. Cô dùng sức nắm lấy tay áo của hắn, hỏi: “Tại sao… anh không quan tâm em…?”
Mỗi một từ là một giọt nước mắt.
Phong Kính đau lòng ôm cô vào trong ngực, nhẹ nhàng đặt lên giường: “Nhu Y, em đừng suy nghĩ lung tung”. Tay hắn, nhẹ nhàng lướt nhẹ qua từng làn nước mắt của cô.
“Được, em muốn anh chấp nhận một chuyện…” Vệ Nhu Y cười gật đầu, tay cô không muốn xa rời vỗ về gương mặt của hắn “… Nếu anh không thương em, như vậy, anh cũng không thể yêu cô ấy”
Phong Kính nhíu mi.
Hai mắt Vệ Nhu Y rưng rưng, cô hỏi: “Anh không dám đáp ứng sao?” Nụ cười của cô, bi thương như vậy, thương tâm như vậy.
Nhìn cô, trầm mặc dần dần mất đi, sau một khắc, hắn rốt cục chậm rãi gật đầu: “Được, anh đáp ứng”. Hắn từng thề, chỉ cần Nhu Y muốn, hắn đều đồng ý.
Bởi vì, hắn từng thiếu cô, một mạng!
______________________
Một tia sáng chiếu qua cửa sổ…
Trái tim Tô Mộc Vũ, bỗng nhiên mạnh đập một nhịp, nhói đau một cái, dao trong tay không cẩn thận cắt trúng tay, một giọt máu đỏ tươi, chảy ra…
Sự Thật Tàn Khốc
Đêm đó Phong Kính đi thẳng đến mười một giờ mới trở về, mang theo một thân lạnh lẽo. Tô Mộc Vũ đang chống đầu đọc sách, nghỉ học năm ngày, cô cần phải bổ sung kiến thức đã thiếu.
Nghe thấy tiếng cửa, cô lập tức đứng dậy đi mở.
Nhưng đột nhiên đầu xoay vòng, trước mắt biến thành màu đen, hai chân mềm nhũn ngã trên mặt đất.
Phong Kính vừa mở cửa, nhìn thấy Tô Mộc Vũ ngã trên mặt đất.
“Tôi…” Mới thốt lên một chữ đã bị đôi môi khác ngăn chặn.
Tô Mộc Vũ kinh ngạc trừng lớn mắt, hai tay lại bị hắn giữ chặt, thân thể cực nóng, mang theo độ ấm, nhanh chóng xâm chiếm mọi thứ của cô. Trước ngực bị ngậm lấy trong tích tắc, toàn thân Tô Mộc Vũ run lên, khóe mắt ươn ướt, rất nhanh liền sa vào võng tình.
Mà Phong Kính, yết hầu phát ra một tiếng rên, đầu gối nhanh chóng đẩy ra hai chân đang phát run của cô, lấn thân mà tiến vào.
Hắn nói: “Ôm lấy” Thanh âm thổi tới tai của cô, giống như đóa hoa anh túc đang dụ hoặc.
Tô Mộc Vũ như bị mê hoặc, vô ý thức vươn hai tay vòng lấy bờ lưng rắn chắc của hắn, khóe mắt đầy ướt át của tình dục.
Trong tích tắc đấy, cô đột nhiên cất cao tiếng thét chói tai, hắn hoàn toàn xâm chiếm lấy cô, luôn luôn tìm được chỗ sâu nhất mà ấm áp nhất của cô.
Mồ hôi như hơi nước bốc ra, tràn ngập cả căn phòng, nóng hổi, bao trùm lấy chiếc giường, nếp nhăn grap trải giường uốn lượn như con sông Venice, một đường lại một đường chuyển động, tạo nên sóng gợn.
Đêm nay, Phong Kính đầy buồn bực, ôm chặt lấy cô, chỉ có mượn lấy loại hành động này mới có thể đem buồn bực của hắn dẹp yên.
________________________________
Trong bar Dạ Sắc.
Dưới ánh đèn mê loạn ái muội, Tiền Phong ôm mỹ nữ, cùng cô ta chơi trò đoán số, hắn thua hắn uống, hắn thắng vẫn là hắn uống.
“Tiền thiếu, anh cứ uống như thế, em sẽ không còn rượu để uống đâu” Mỹ nữ ngọt ngào làm nũng. Trong Dạ Sắc, người nào không biết Tiền thiếu, Phong thiếu cùng Phương thiếu, chỉ cần làm quen với ba người bọn họ, sau một thời gian cực kỳ ngắn có thể thăng chức một cách nhanh chóng.
Tiền Phong nhìn tầng tầng lớp lớp phấn trang điểm trên khuôn mặt trước mắt, nhếch nhếch khóe miệng. Hắn đột nhiên hỏi một câu: “Cô biết nấu cơm không?”
Mỹ nữ bị sốc: “Nấu cơm?” Có ai đến quán bar chơi, thế nhưng còn hỏi có biết nấu cơm hay không không?
Cô ta thành thực đáp: “Người ta không biết nha, nấu cơm khiến bàn tay trở nên thô ráp, hơn nữa còn to, khó nhìn chết đi được”
Tiền Phong vừa nghe, lập tức đem cô ta đẩy ra: “Không biết nấu cơm còn gọi là phụ nữ sao? Biến đi”
Mỹ nữ không biết làm sao đã đắc tội vị Phật to lớn này, chỉ phải phẫn nộ rời đi.
Phương Thiệu Hoa cười, kéo cà vạt trên cổ mình, nâng một cốc rượu uống, rồi nói: “Phong Tử, mình gần đây có nghe được một câu: là của mình thì sẽ là của mình, không phải của mình, bản thân có muốn bao nhiêu cũng không được”
Tiền Phong xuy một tiếng, mắt say lờ đờ mông lung nhìn hắn nói: “Cậu đang nói chính cậu sao?”
Phương Thiệu Hoa sửng sốt, cười khổ, chạm cốc với Tiền Phong, nói một câu: “Tiền thiếu, cũng thế thôi”
Tiền Phong đột nhiên bổ qua, nắm lấy bả vai Phương Thiệu Hoa, chớp chớp ánh mắt đào hoa, nói: “Cậu nói, không bằng hai ta hợp thành một đô