Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342564

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2564 lượt.

có thể!
Nhưng tại sao hắn lại tàn nhẫn như vậy, tàn nhẫn đến độ mang hết tất cả những gì cô cố gắng khắc chế lôi hết ra bên ngoài? Vì sao phải tàn nhẫn đánh vỡ mọi sự ẩn nhẫn của cô? Hắn có biết hay không, hắn đối với cô một phần tốt thì đó lại là một phần tra tấn?
Giờ khắc này, cô biết, cô yêu hắn không có thuốc chữa!
Cô không cần yêu, không cần! Không cần… Chữ “yêu” này, giao trên người cô, có phải hay không quá tàn nhẫn?
Cô không cần, không cần… Bởi vì yêu, sẽ làm cô hoàn toàn bị chôn vùi…
Mà cách đó không xa, Tiền Phong trốn trong một góc khuất, cách bọn họ chỉ hơn mười thước…
Kỳ thật nơi đây còn có một câu chuyện rất xưa. Nơi cây cầu này ngày xưa chính là một trại giam, nghe nói lúc đó có một người đàn ông bị lãnh án tử hình, anh ta phải đi qua cây cầu.
“Nhìn lần cuối đi!” Cai ngục nói, để cho người đàn ông dừng lại trước cửa sổ.
Cửa sổ được điêu khắc tinh xảo, do hàng vạn cánh hoa cúc được trạm trổ mà thành. Người đàn ông vịn thành cửa sổ nhìn xuống, nhìn thấy một chiếc thuyền nhỏ chậm rãi trôi theo dòng nước, trên thuyền là một nam một nữ đang hôn nhau. Người nữ kia là người con gái anh ta yêu. Người đàn ông điên cuồng lao đầu qua cửa sổ, chỉ để lại trên mặt đất là một vũng máu và một thi thể dần lạnh ngắt.
Máu cũng được lau sạch, tiếng hô hoán cũng chưa từng xuất hiện, coi như có xuất hiện thì hai người kia cũng không có nghe thấy.
Tiền Phong che mặt, cười một tiếng, trào phúng tự nói: “Mày thật là một tên ngu ngốc!”






Thiên Đường Địa Ngục
Từ Thiên Đường của yêu thương bị đạp xuống Địa Ngục, là vui sướng hay bi thương?
Lúc Tô Mộc Vũ còn là một cô gái hồn nhiên, từng đọc thấy một câu nói trong sách, ngay lúc đó cô còn không biết đây nghĩa là gì.
Yêu, không phải đều là hạnh phúc cùng khoái hoạt sao?
Cô bây giờ đã biết, Phong Kính, chính là Địa Ngục của mình. Cho dù chảy nước mắt đầm đìa, cũng muốn ở dưới Địa Ngục.
Vệ Nhu Y cúi đầu, lông mi thật dài chớp chớp, nhẹ giọng nói: “Kính, em biết hôm nay anh trở về nên muốn đến đón anh. Thật xin lỗi, khụ khụ… Em lại tùy hứng…” Toàn thân cô ấy đều hơi hơi run rẩy, bộ dạng kia khiến tất cả mọi người không chịu nổi mà muốn ôm vào trong ngực, thương tiếc.
Cô ấy che ngực, nhẹ nhàng ho khan vài tiếng, nhưng mà tiếng ho kia dường như không thể ngừng lại. Thân hình cô ấy nghiêng ngả.
Phong Kính thấy thế, cơ hồ là lập tức ôm cô ấy vào lòng: “Em không biết thân thể em không thể để bị cảm lạnh sao? Em muốn phẫu thuật một lần nữa không? Được rồi, đừng nói nữa, lên xe trước đã”
Khẩu khí Phong Kính rất lạnh, thậm chí còn mang theo sự tức giận. Thế nhưng giọng điệu như vậy lại làm cho người ta thật dễ dàng nhận ra sự lo lắng trong đó.
Hắn quay đầu lại, nói với Tiền Phong: “Phong Tử, Mộc Vũ giao cho cậu”. Dứt lời, hắn ôm lấy Vệ Nhu Y vào xe. Phương Thiệu Hoa ném tàn thuốc xuống đất, mở cửa xe cho họ đi vào.
Không khí lạnh như băng mang theo vài bông tuyết thổi tới trên mặt Tô Mộc Vũ, khiến cô ngăn không được rùng mình một cái.
Nháy mắt, Tô Mộc Vũ nhìn thấy Vệ Nhu Y quay đầu lại, dùng bờ môi mấp máp “Thật xin lỗi”
Đem câu Tô Mộc Vũ từng nói với cô ấy trả lại.
Tô Mộc Vũ cười. Cô biết… giấc mộng ngắn ngủi của cô… đã đến lúc tỉnh lại.
“Đứa ngốc, tôi…” Tiền Phong muốn nói lại thôi, vỗ vỗ đầu của cô, cánh tay quàng qua vai Tô Mộc Vũ, nói: “Bỏ đi, chúng ta đi thôi”
Hai chiếc xe, một trước một sau rời khỏi.
Tô Mộc Vũ ngồi trên ghế lái phụ bên cạnh Tiền Phong, nhìn về phía trước qua cửa kính xe trong suốt, nước mưa tí tách cùng tuyết làm nhòe đi mọi thứ, nhòe đi hình ảnh phía trước: Cô ấy, tựa trong ngực hắn, vì ho khan mà hai vai hơi hơi phát run, sau đó được Phong Kính nhẹ vỗ trên lưng.
Tô Mộc Vũ như tự ngược đãi bản thân, ánh mắt vẫn không nhúc nhích nhìn hình ảnh đó, như là cố ý cho chính mình nhìn rõ sự thật.
Bên cạnh, Tiền Phong khẽ mím môi, trong mắt hiện lên một tia không đành lòng.
Hắn khẽ thở dài, xoa nhẹ mái tóc Tô Mộc Vũ, nói: “Đứa ngốc, đừng nhìn nữa. Bên cạnh em còn một người siêu cấp đẹp trai nè, em nhẫn tâm bỏ qua?”
Đôi mắt hoa đào của Tiền Phong ngập nước, thật giống anh em với Bàn Chải.
Tô Mộc Vũ biết là hắn cố ý chọc mình cười, cũng cố gắng nhếch khóe miệng.
Xe phía trước dừng trước cổng viện an dưỡng, Tiền Phong vặn lớn nhạc trong xe một chút, giọng điệu mang theo chút đùa cợt: “Như thế nào? Em muốn tôi cùng theo vào cái viện an dưỡng buồn tẻ này một chút hay là muốn bồi bổn thiếu một cuộc hẹn đây? Mỹ nữ~~”
Tô Mộc Vũ lắc đầu: “Về nhà đi”, cô nhẹ giọng nói.
Tiền Phong trầm mặc một hồi, nói: “Được”
Xe đổi sang một hướng khác.
Dừng lại dưới lầu, cô bước lên lầu, Tiền Phong đứng ở sau lưng cô, một khắc này, thanh âm của hắn như chìm vào đáy sông Venice “Cô ấy là trách nhiệm cả đời của hắn. Đừng hỏi tôi tại sao, tôi chỉ có thể nói cho em biết, trừ phi ngày nào đó cô ấy chết, cái trách nhiệm này mới biến mất… Tiểu Vũ, em… ngàn vạn lần đừng đem mình rơi vào vũng lầy đó”
Tô Mộc Vũ gật gậ


Old school Easter eggs.