Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342566

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2566 lượt.

t đầu, tiếp tục đi lên lầu, một bậc lại một bậc đi lên trên.
Cô lên phòng, lục lọi trong tủ lạnh, mang toàn bộ rau cải héo khô ném vào thùng rác, sau đó xách rác ra ngoài đồng thời cũng vào siêu thị gần nhà mua một rau cải cùng thịt cá tươi, mang về nhà, rửa sạch, nấu đồ ăn.
Một mùi vị thơm ngon tràn đầy căn phòng vốn lạnh lẽo, Tô Mộc Vũ ngừng tay.
Cô không phải là không hiểu, không phải là bỏ hay không bỏ, nhưng… nếu cô vẫn muốn rơi vào vũng lầy đó thì sao đây?
Cô cười cười, tiếp tục nhẹ nhàng quấy thìa canh.
Từ nhà Phong Kính rời khỏi, Tiền Phong nhảy lên xe thể thao của mình, giống như phát điên lao đi trên đường.
Cho đến khi xe đến một nơi không bóng người, hắn giẫm mạnh phanh phát ra thanh âm của bén nhọn, bánh xe trước xoay một trăm tám mươi độ, nắm tay dùng sức nắm chặt tay lái.
Hắn nhấc điện thoại nói: “Rảnh thì tất cả đến chỗ cũ, bổn thiếu hôm nay làm chủ”. Nói xong, chiếc Porsche màu lam mạnh mẽ lao nhanh trên đường.
_________________
Tô Mộc Tình nghe thấy một người bạn làm việc ở sân bay nói: Tô Mộc Vũ cùng người đàn ông họ Phong kia sau khi rời khỏi hôn lễ của cô ta, tay xách nách mang hành lý đến Itaty du lịch.
Sau khi người bạn kia nói xong, còn cười cười nói tiếp: “Tiểu Tình nha, cậu với chồng kết hôn vài ngày rồi, định bao giờ mới đi hưởng trăng mật đây?” Giọng điệu đầy kiểu muốn xem chuyện vui. Tô Mộc Tình trước kia ở trong trường học lúc nào cũng đắc ý, thật còn rất nhiều người muốn xem chuyện cười của cô ta.
Tô Mộc Tình biến sắc, cười lạnh nói: “Du lịch cũng không phải nói muốn đi là đi, hiện tại mình còn đang mang thai, đây là chủ nhân tương lai của Tần thị nha, đừng nói du lịch, bây giờ ngay cả một mét cũng không dám cho mình tự đi, làm sao giống cậu ngày nào cũng phải đi đi về về. Chờ khi nào cậu gả cho một người giàu có như mình, lúc đó sẽ hiểu rõ sự khổ cực của mình thôi”
Không đợi cô ta nói xong, đầu điện thoại bên kia đã cúp.
Tô Mộc Tình cười trào phúng: Muốn xem chuyện cười của cô ta à? Cũng phải nhìn xem bản thân mình có đủ bản lĩnh không đã chứ.
Nhưng sau một phút đắc ý ngắn ngủi, Tô Mộc Tình lại dùng sức nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi như đang nghiến Tô Mộc Vũ.
Sau khi kết hôn, Tần Nghị Hằng ngay cả tuần trăng mật cũng chưa từng nhắc đến, hoàn toàn bỏ quên cô ta. Còn bà Tần thì…
Vừa nghĩ tới bà già kia, Tô Mộc Tình càng thêm giận sôi lên.
Lúc buổi hôn lễ gần kết thúc, cô dâu phải kính trà mẹ chồng, đương nhiên mẹ chồng phải lì xì ngược lại, cô ta cứ nghĩ ít nhất cũng phải cho mười mấy hay hai mươi vạn.
Sau khi mở phong bì, chỉ có một ngàn đồng.
Bên cạnh có người cười đùa: “Đây không phải là bao lì xì của Tiểu Vũ sao? Sao chỉ có một ngàn đồng vậy?”
Trong cùng một ngày, Tô Mộc Tình từ đầu tới đuôi trở thành một trò cười cho mọi người. Mà Khúc Quế Âm khi biết người bao nuôi đứa con gái mình đã vứt bỏ đi là con trai của Phong Triệu, cháu đức tôn của Phong Khải, bà liền thất hồn lạc phách, bộ dáng kia như người đang đánh bạc lại chợt nhận ra mình đã đặt sai chỗ cược.
Tô Mộc Tình giống như nổi điên, một lần lại một lần nhìn tờ báo trong tay, bất cứ chuyện gì có liên quan đến Phong gia, càng xem cô ta càng tức giận.
Vì sao chị gái cô ta lại có thể may mắn như vậy? Gặp được một con rùa vàng!
Ông trời chết tiệt! Cô ta không phục!
Ánh mắt xoay chuyển, Tô Mộc Tình lại nghĩ tới một ý, cô ta cười ác độc một chút, sửa soạn quần áo thật tốt, mang đôi giày cao gót đi ra ngoài.
Bà Tần thấy cô ta ăn mặc như thế thì lại cằn nhằn: “Bụng to như thế mà lại đi đâu? Cô biết mình đang mang thai mà còn mang giày cao gót, muốn hại chết cháu của tôi có phải không?”
Tô Mộc Tình xoay người, cười lạnh, nói: “Mẹ, con còn phải đi làm một chuyện rất tốt cho chúng ta. Mẹ đừng quên, năm đó chị con luôn bị mẹ khi dễ, chị ấy bây giờ có được một người đàn ông như thế bên cạnh, mẹ nên ngồi đó chờ chị ấy quay về báo thù đi”
Sắc mặt bà Tần lập tức thay đổi, mấy ngày nay vì chuyện này mà bà phiền muốn chết. Tuy rằng Tần gia không theo đường chính trị, nhưng người nào trong thành phố này lại không biết Phong gia. Nghĩ đến điều này, bà cuối cùng cũng im miệng.
Ở nhà, bọn họ có thể tùy tiện đấu như thế nào cũng được, nhưng chống lại một thế lực lớn như vậy, bà đâu phải người ngu.
Tô Mộc Tình hừ cười một chút, tiếp tục ra cửa.
Cô ta khoác một chiếc áo khoác lông chồn, cứ như vậy đứng trên con đường mỗi ngày Phong Triệu đi về. Cô ta định đứng trước cửa Phong gia nhưng nơi đó cảnh vệ rất đông, cô ta chẳng thể nào đến gần.
Đợi hai tiếng, cuối cùng cũng xuất hiện.
Nhìn thấy ba chiếc ô tô đen nối đuôi nhau chạy đến, Tô Mộc Tình không nói nhiều liền lao ra đường chặn lại.
Ô tô mạnh mẽ phanh lại, cảnh vệ trên xe lập tức bước xuống, hơn mười người vây Tô Mộc Tình vào giữa, trong tay bọn họ đều là súng đã lên đạn.
Tô Mộc Tình hoảng sợ, nhưng vẫn là nhịn xuống, lớn tiếng kêu khóc: “Phong tỉnh trưởng! Tôi xin ngài làm chủ giúp tôi cùng đứa con trong bụng”
“Ả đàn bà của con trai ngài cả ngày quấn quít lấy chồng tôi… Con tôi mớ