Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342787
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2787 lượt.
ỏng. Vết sẹo dự tợn đó mang ra so sánh với gương mặt zinh đẹp của cô ấy cũng đủ khiến Tô Mộc Vũ ngừng thở.
Cô mở to hai mắt nhìn… Đây là do chuyện gì?
Vệ Nhu Y cũng không có kinh ngạc khi nhìn thấy vẻ mặt của cô, chỉ cười nhạt, nụ cười kia thậm chí có một chút thỏa mãn, dường như vết sẹo dữ tợn này là niềm tự hào của cả đời cô ấy.
“Đã một lần tôi nói chuyện với cô, hôm nay, tôi sẽ kể cho cô nghe một câu chuyện khác, chỉ mong cô không thấy phiền”
“Năm mười hai tuổi, tôi gặp Kính. Tôi là trẻ mồ côi, năm đó cha mẹ tôi qua đời để lại cho tôi một số tiền lớn cùng một ngôi biệt thự to đến dọa người. Ông nội là người giám hộ của tôi và cũng năm đó, tội gặp Kính tại biệt thự Phong gia bên cạnh. Ngoài ra còn có Thiệu Hoa và cả Tiền Phong”
“Tôi chỉ biết cha mẹ tôi chết như thế nào nhưng tôi không thể biết được mặt khác của nguyên nhân. Khụ khụ… Hôm đó, mừng thọ lão gia nhà họ Phong, tôi cũng được mời, vĩnh viễn tôi cũng không bao giờ quên được ngày hôm đó”
“Lúc đó, chỉ cần bất cứ ai nhìn thấy cũng khó mà quên được, nó quả thật là cái bóng ma của từng người”
Mẹ Phong Kính tự thiêu bên trong căn phòng tăm tối đến bức bà ấy phát điên, lửa lớn đến nổi có thể khiến cho người ta nghĩ rằng căn nhà to này sẽ bị thiêu rụi.
Phong Kính mười sáu tuổi liều mạng xông vào đám cháy, hắn muốn cứu mẹ của mình, nhưng khi đó Lý Vân đã hoàn toàn phát điên, bà ấy bắt lấy con của mình, cười to. Bà ấy nói: “Con trai, mẹ không nên mang con đưa đến thế giới này, nơi này đều là ác ma. Con xem, hắn, ả ta, còn có hắn, bọn hắn đều là quỷ dữ. Con cùng mẹ rời khỏi đây thôi, rời khỏi cái nơi dơ bẩn này!”
Tiếng thét chói tai của bà ấy xuyên qua ngọn lửa vọng đến tai từng người. Lý Vân gắt gao giữ lấy Phong Kính, muốn chết cùng hắn, không có bất cứ người nào dám xông vào cứu hắn, bất luận là cha của hắn Phong Triệu hay là người gọi là ông nội kia.
Chỉ có Vệ Nhu Y mới mười lăm tuổi năm ấy đẩy mọi người ra, chạy vào. Cô ấy gọi một tiếng mẹ, Lý Vân điên rồi, bà ấy điên đến nỗi bị tiếng gọi mẹ này mê hoặc, khẽ buông Phong Kính sắp ngạt thở ra, gắt gao giữ chặt Vệ Nhu Y.
“Lửa, thật sự rất lớn, cô có biết cảm giác này không? Toàn thân đều phát cháy, toàn thân đều đau, đau đến muốn chết, nhưng tôi không hối hận, cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa từng hối hận” Thanh âm của Vệ Nhu Y rất nhẹ, từng chữ từng chữ tấn công vào màng nhĩ Tô Mộc Vũ, khiến cô thật lâu cũng không thể nói ra một chữ.
Vệ Nhu Y lúc ấy thật sự nghĩ rằng mình sẽ chết, là Phong Khải cầm súng bắn chết Lý Vân, cuối cùng mới cứu được cô ấy một mạng.
Lúc Vệ Nhu Y được đưa vào bệnh viện đã trong tình trạng nguy kịch, trận đại hỏa đó khiến nửa người cô bị bỏng, phổi bị thiếu oxi nặng, coi như cứu được cũng mang bệnh suyễn trên người cùng với một khối thân thể cả đời đều không thể khỏe mạnh.
Vết sẹo kia, là bằng chứng xác thực chứng minh sự tồn tại của trận hỏa hoạn năm đó, và đó cũng là bằng chứng chứng minh Phong Kính nợ cô ấy một mạng.
“Tôi yêu anh ấy, từ năm mười hai tuổi tôi đã yêu anh ấy. Tôi yêu anh ấy suốt mười bốn năm, yêu đến vì anh ấy tôi có thể chết một lần. Mộc Vũ, cô nói xem, trừ bỏ yêu thương anh ấy, tôi còn con đường nào khác để đi sao?” Vệ Nhu Y nhẹ nhàng nói.
Trong nháy mắt, ánh mắt của cô ấy như đao, hung hăng đâm thủng đôi mắt Tô Mộc Vũ, khiến cô choáng váng.
Trong một khắc này, hai chân cô đứng không vững, ngã ngồi trong suối.
Cô không phải không thừa nhận, cô bị đánh một đòn rất mạnh.
Trong lời nói nhẹ nhàng lại lãnh đạm của Vệ Nhu Y, trái tim của cô không ngừng bị chà xát, đại não đường như bị thứ gì đó phá vỡ.
Vệ Nhu Y rất thông minh, chỉ dùng lời nói để nói cho cô biết: Trước sự tồn tại của Vệ Nhu Y, Tô Mộc Vũ nhỏ bé vô cùng, nhỏ đến vốn dĩ không đáng được nhắc tới.
Nếu như không có Vệ Nhu Y trước kia, sẽ không có Phong Kính bây giờ! Giữa bọn họ có sự ràng buộc quấn quanh lấy sinh mệnh lẫn nhau. Cô ấy chưa từng dùng một câu cảnh cáo, chỉ với một sự thật đã nói với Tô Mộc Vũ: Cô nhất định phải thua!
Ai có thể đánh bại ai?
Tô Mộc Vũ không biết mình đi khỏi suối nước nóng như thế nào, chỉ cảm thấy đại não trống rỗng, giống như có gì đó lấp đầy mà cũng giống như không có một thứ gì, dưới chân nhẹ bẫng mà mỗi bước đi lại như bước trên những tầng mây.
Nếu lúc này có một chiếc gương, cô liền có thể thấy được vẻ mặt nhợt nhạt của chính mình.
Đột nhiên, cô nghe thấy phía sau có một tiếng kêu sợ hãi cùng với tiếng nước “Phù phù!”
Cô nhanh chóng quay đầu lại, chỉ thấy chân Vệ Nhu Y trợt, cả người lao vào suối. Suối được phân ra hai nơi sâu và cạn. Vệ Nhu Y vô lực giãy dụa trong khu nước sâu.
Tô Mộc Vũ dường như không nghĩ nhiều đã lao đến thành suối vươn tay cứu Vệ Nhu Y, nhưng thành ao quá trơn, tay chưa kịp vươn ra thì cả người đã lao xuống. Một ngụm nước trào vào trong miệng khiến cô mở mắt không ra.
Bên cạnh, một tiếng thét chói tai của con gái vang lên, ngay sau đó là vài thanh âm nhảy xuống nước.
Tô Mộc Vũ cảm giác có người kéo mình lại, lại bị đưa vào tay một người khác.
Được Tiền Phong đưa