Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư, Em Có Thể Tốt Nghiệp Chưa?

Giáo Sư, Em Có Thể Tốt Nghiệp Chưa?

Tác giả: Kiêu Dương Noãn Noãn

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341274

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1274 lượt.

m lon bia, ngồi ở trên sàn, lười biếng hỏi: “Nói đi, sao cậu lại không vui rồi?”
“Cậu nói xem, nếu có một người thích cậu, mà anh ta không nói ra, cậu phải làm sao bây giờ?” Lâm Nhất Nhiên cân nhắc một chút, cũng không nói rõ ràng.
Tân Lương nhíu mày, nghiêng người nhìn về khuôn mặt nhăn nhó của Lâm Nhất Nhiên, “Làm sao mà cậu biết anh ta thích cậu?”
“A?”
“Anh ta không nói ra, làm sao cậu biết được anh ta thích cậu?”
Lâm Nhất Nhiên bị hỏi như thế, cô cố gắng nhớ lại, “Bởi vì. . . . bởi vì. . . .”
“Đừng suy nghĩ nữa.” Tân Lương ngắt lời cô, không mặn không nhạt nói: “Nói như thế, chắc cậu cũng cảm nhận được là anh ta thích cậu, thế thì cậu còn buồn cái gì, cậu gấp gáp chỉ vì anh ta chưa nói mà thôi, yên tâm đi, rồi cũng có lúc anh ta sẽ nói ra thôi.”
Lâm Nhất Nhiên bị Tân Lương làm cho nghẹn họng, nói không nên lời, chỉ có thể bỏ qua vấn đề này, tiếp tục nói: “Vậy, vậy nếu có người nói cho cậu biết rằng, anh ta thích cậu, chỉ vì cậu giống với mối tình đầu của anh ta thì sao?”
Tân Lương nuốt một ngụm bia xuống cổ họng, nghiêng đầu, suy nghĩ một lúc rồi hỏi: “Cái người cậu đang nói là Trần Tư Tầm sao?”
“A?”
Lâm Nhất Nhiên kinh ngạc thốt lên, bị người khác nói trúng tâm tư, khuôn mặt cô đỏ bừng, “Cậu. . . cậu. . .”
“Tôi cái gì mà tôi, có phải hay không?” Tân Lương nhíu mày, có chút không kiên nhẫn, lắc lắc lon bia.
Lâm Nhất Nhiên ngập ngừng một lát, khuôn mặt đỏ bừng, gật đầu trả lời: “Ừm. . .”
“Lâm Nhất Nhiên, cậu đừng tự đề cao bản thân.”
Tân Lương trầm mặc một lúc lâu, mới nhàn nhạt nói: “Cậu là ai, anh ta là ai, mò mẫm lăn lộn ở cái xã hội này nhiều năm như vậy, Trần Tư Tầm là một người ưu tú, sợ rằng, cái loại phụ nữ như thế nào, chỉ cần anh ta muốn là đều có, không biết bao nhiêu người phụ nữ chủ động yêu thương, nhung nhớ anh ta, cho dù anh ta có muốn tìm một người giống như mối tình đầu, cũng không cần biết lý do tại sao anh ta không đi tìm lại mối tình đầu thật sự, cậu nói thử xem, trong vạn dặm, có bao nhiêu học sinh giống cậu? Vì cái gì mà Trần Tư Tầm lại chỉ chọn cậu? Anh ta cần gì phải hao tâm tổn sức đối với một đứa nhóc mới mười tám tuổi, chả có cái gì trong tay? Cậu có từng nghĩ tới hay không, nếu giống như lời cậu nói, vậy anh ta có ý đồ gì với cậu?” Nói xong, cô khẽ cười một tiếng, nâng lon bia, đưa đến bên môi.






Ánh hào quang sau lưng
Lâm Nhất Nhiên nghẹn lời, “Nhưng. . . . . .”
“Đừng tìm cớ làm gì.” Tân Lương cắt đứt lời nói của Lâm Nhất Nhiên, cô dừng lại một chút, lại tiếp tục nói: “Tôi hỏi cậu, cái mối tình đầu mà cậu nói chắc chắn là phụ nữ đúng không?”
“Ừhm!”
“Thích Trần Tư Tầm?”
“Kỳ thực cũng không có gì.” Một lúc lâu, Tân Lương mới chậm rãi mở miệng, trong giọng nói không có tí cảm xúc nào, “Cha mẹ không đồng ý thôi.”
“Cha mẹ?”
Lâm Nhất Nhiên hít một ngụm khí lạnh, “Ý cậu là. . . .”
“Ừhm, cha mẹ tôi đều biết cả rồi.” Tân Lương dựa vào bên giường, câu chuyện rõ ràng là làm cho người khác cảm thấy kinh ngạc, nhưng vẻ mặt của Tân Lương vẫn lạnh lùng như cũ, “Cha tôi nói, nếu tôi không chia tay với cô ấy, ông ta sẽ khiến cho cô ấy thân bại danh liệt.” Tân Lương dừng lại một chút, “Mẹ của Chiêu Dương đang ở Brazil, gần đây hay gọi điện thoại về, bà ấy muốn đem Chiêu Dương qua đó.”
Ánh mắt của Lâm Nhất Nhiên có chút thay đổi, mà bộ dáng của Tân Lương thì vẫn hờ hững như vậy.
Tân Lương và Chiêu Dương. Tất cả trường học, thâm chí là cả thành phố A đều biết, bọn họ là một đôi, không phải bởi vì Tân Lương nổi tiếng trong trường, mà là vì thân phận của bọn họ.
Nhưng mà mặc kệ mọi người can thiệp hay dị nghị như thế nào, hai người trong cuộc dường như chưa bao giờ đem những thứ này đặt ở trong lòng.
Chỉ khép mình, sống hạnh phúc trong thế giới của chính họ, nhưng hào quang lại không hề thua kém những đôi tình nhân khác.
Thậm chí còn khiến cho người ngoài cảm thấy ghen tị.
“Nhưng mà. . .nhưng mà hai người tốt như vậy. . .” Lâm Nhất Nhiên có chút sốt ruột, trong lúc này cô lại không tìm được lời nói thích hợp để an ủi Tân Lương, “Hai người như vậy rất tốt, không phải sao? Chiêu Dương. . .Chiêu Dương, cô ấy. . .”
“Chiêu Dương. . .” ánh mắt của Tân Lương bỗng trở nên dịu dàng, khóe môi hơi nhếch lên, nụ cười cũng không phải vì vui mừng mà giống như là đang trách cứ, cô thở dài nói: “Chiêu Dương quật cường như thế, chắc chắn cô ấy cũng không dễ dàng buông tay.”
“Tân Lương. . .”
Lâm Nhất Nhiên gọi tên Tân Lương, nhưng lại không biết phải nói gì, suy nghĩ một hồi rồi nói: “Tân Lương, cậu biết không, chúng tôi rất hâm mộ Chiêu Dương, cậu đối với cô ấy tốt như vậy, tuy đều là phụ nữ, nhưng cậu lại vì cô ấy mà gánh vác nhiều chuyện.”
Giọng nói của Lâm Nhất Nhiên cực kỳ nhu hòa, Tân Lương dựa vào bên cạnh giường, cũng không cắt đứt lời nói của cô, “Nhớ năm lớp mười một, có người tìm Chiêu Dương gây sự, phao tin đồn, tôi vẫn còn nhớ rõ tiết học thể dục hôm ấy, cậu kéo tay Chiêu Dương đứng trước toàn trường, nói với mọi người, Chiêu Dương