Tác giả: Kiêu Dương Noãn Noãn
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341281
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1281 lượt.
ời, không muốn ở lâu thêm nữa, mở miệng nói: “Chúng tôi đi trước đây.”
“Được, hai người cứ từ từ mà đi.”
Trần Tư Tầm ừ một tiếng, kéo tay Lâm Nhất Nhiên đến ven đường bắt taxi.
Lâm Nhất Nhiên cúi đầu, đi được một quãng thật xa cô mới phát hiện ra có điều gì đó không thích hợp, cô ngẩng đầu, mơ mơ màng màng nhìn Trần Tư Tầm đang nắm tay của mình, “Thầy, chúng ta đi đâu vậy?”
“Tản bộ.” tâm tình của Trần Tư Tầm hình như rất tốt, anh nắm tay cô chậm rãi bước đi.
Tản bộ?
Lâm Nhất Nhiên có chút quẫn bách, làm gì có ai vừa mới ra khỏi hiện trường tai nạn liền đi tản bộ.
Nghĩ đến tai nạn, trong lòng Lâm Nhất Nhiên vẫn có chút sợ hãi, “Thầy, vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?”
“Người lái chiếc xe kia chắc là uống rượu thôi.” Trần Tư Tầm nói bâng quơ, “Tông vào đuôi xe rồi.”
Nói bậy! Rõ ràng mặt đất đầy máu, nhìn là biết đã va chạm vào nhau rất mạnh, nghĩ đến hình ảnh vừa rồi, trong lòng Lâm Nhất Nhiên lại căng thẳng.
Nếu là anh. . . nếu là anh. . . .
“Không có việc gì, không có việc gì.” Dường như là hiểu được suy nghĩ của Lâm Nhất Nhiên, Trần Tư Tầm dừng bước, đưa tay gạt qua khóe mắt, lau khô nước mắt của cô, “Đừng lo lắng nữa.”
“Vừa rồi. . . .vừa rồi làm em sợ muốn chết!” Lâm Nhất Nhiên hít hít mũi, càng nghĩ càng cảm thấy ủy khuất trong lòng, cô đưa tay lau nước mắt trên mặt, vừa khóc vừa cười nói: “Làm em sợ muốn chết. . .”
“Ừ ừ.” Trần Tư Tầm cười, nâng lên tay áo sơmi, vẻ mặt bất đắc dĩ, “Vậy thầy sẽ dùng áo sơmi này đền tội, có được hay không?”
Lâm Nhất Nhiên cười hì hì một tiếng, rồi lại quay mặt đi, cố tình làm ra vẻ khinh thường nói: “Chỉ là một cái áo sơmi mà thôi, keo kiệt!”
“Vậy, em muốn thế nào?” Trần Tư Tầm cúi người, nhìn vào đôi mắt vẫn còn đỏ hoe của cô, dịu dàng cười, “Hả?”
“Ưm. . . . . .”
Khuôn mặt tuấn tú, không hề phòng bị của Trần Tư Tầm dần dần tiến sát đến trước mặt Lâm Nhất Nhiên, gần đến nỗi cô có thể nhìn thấy được rõ ràng hàng lông mi của anh, trong đôi mắt còn tràn ngập ý cười. Đột nhiên Lâm Nhất Nhiên cảm thấy mặt hồng tim đập, cô không khỏi ảo não, chính mình vừa mới khóc như vậy, đôi mắt bây giờ chắc là vẫn còn đang sưng lên, còn nữa, sáng nay đi vội quá, không biết là đã rửa mặt chưa? Sớm biết vậy cô đã mang theo mặt nạ rồi a a a !
Vẻ mặt của Lâm Nhất Nhiên như đưa đám, không ngừng suy nghĩ lung tung.
Trần Tư Tầm nhìn ánh mắt của cô có chút mơ hồ, anh lại cảm thấy buồn cười, ngàn tính vạn tính cũng không nghĩ tới, vào lúc này mà cô còn có thể thất thần, anh đưa tay nâng cằm cô, “Lâm Nhất Nhiên?”
“Anh, anh , anh. . . . .” Lâm Nhất Nhiên bỗng dưng hồi phục tinh thần, cô lắp bắp, không biết phải nói gì, trong đầu chỉ có hai chữ to thật to đang không ngừng bay qua bay lại.
—Sắc dụ!
Người đàn ông nâng chiếc cằm nhỏ nhắn của cô gái, anh hơi cúi đầu, hạ mi mắt, lông mi khép hờ, ánh đèn sau lưng lười biếng hắt vào, làm nổi bật lên khuôn mặt càng lúc càng mê người của anh. Lâm Nhất Nhiên cảm thấy đầu óc mình choáng váng, cô dường như là bị anh mê hoặc, tim như muốn rớt ra ngoài, cô thật sự là đang căng thẳng muốn chết, toàn thân cứng đờ.
“Lâm Nhất Nhiên.” Khuôn mặt của Trần Tư Tầm chỉ còn cách cô vài centimet, anh chợt ngừng lại, đột nhiên hỏi: “Dầu ăn đọc như thế nào?”
Toàn thân Lâm Nhất Nhiên từ trên xuống đều đã cứng đờ, bị Trần Tư Tầm hỏi như vậy khiến cô trở tay không kịp, phản xạ có điều kiện, cô mở miệng: “O. . . . .”
Vừa mới mở miệng, Trần Tư Tầm đột nhiên vươn tay trái ra, ôm lấy eo cô, kéo cô vào trong ngực mình, cúi người hôn xuống.
Đại não của Lâm Nhất Nhiên lúc này đã quên phản ứng, cô sững sờ nhìn khuôn mặt của anh gần trong gang tấc.
Hơi thở của anh tràn ngập, trên người còn có mùi thuốc lá nhàn nhạt, khắp nơi trong ánh mắt đều là sự dịu dàng.
Không rượu người tự say.
Hai gò má của Lâm Nhất Nhiên ửng hồng, nhìn vào đáy mắt anh trong suốt như kim cương, hàng lông mi khẽ động, cô giống như là bị mê hoặc, từ từ nhắm mắt, hơi kiễng chân, giơ tay vòng lên cổ anh.
Bàn tay của Trần Tư Tầm càng siết chặt, giống như muốn đem cô khảm thật sâu vào trong ngực mình, anh cúi đầu hôn càng sâu hơn.
Ánh đèn neon sáng rực, trên đường xe cộ tới lui, mọi người đều không tự giác xoay đầu lại nhìn hai người bọn họ, sau đó lại bị cái không khí hạnh phúc xung quanh cuốn hút, nhịn không được đều nhếch môi cười.
“Lâm Nhất Nhiên!” Anh hơi đứng thẳng người, đôi tay nhẹ nhàng yêu thương vuốt ve qua gò má cô, kìm lòng không được, nói: “Anh vĩnh viễn đều ở đây.”
“Ừhm!”
Lâm Nhất Nhiên nhẹ nhàng gật đầu, lại gắt gao nắm chặt áo sơmi của Trần Tư Tầm, nhìn chằm chằm vào nút áo trên ngực anh, không dám ngẩng lên.
Trần Tư Tầm vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, anh biết cô thẹn thùng, cũng không miễn cưỡng, vươn cánh tay ôm chầm lấy cô, nhìn ánh đèn neon sáng rực, anh cười thoải mái nói: “Chúng ta về thôi!”
Ấm áp
Lâm Nhất Nhiên cảm thấy cực kỳ buồn bực, tại sao cô luôn phải chứng kiến những lời đồn đãi về bản thân mình được lan truyền với tốc độ nhanh nhất trên