Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341858
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1858 lượt.
gười đều chúc phúc cho cô và anh. Cô cảm giác mình rất hạnh phúc, thật sự rất hạnh phúc rồi. Đại đa số đều là học sinh, giáo viên cũng chỉ là số ít, trong chốc lát mọi người chơi đùa hết mức. Ăn cơm xong còn đề nghị cùng đi hát.
Các giáo viên đều đã đi về, những người mà trong nhà gác cổng tương đối nghiêm khắc cũng đi về, còn lại ước chừng hai mươi học sinh, Cố Uyên chiêu đãi đám bọn họ đi đến một KTV tương đối lớn.
Từ Du Mạn cùng Cố Uyên uống rượu có chút nhiều, có mấy người ăn ý không cùng những bạn học kia giành micro, đều yên tĩnh ngồi ở bên cạnh.
Cố Uyên liên tục nhìn thời gian, cảm thấy đã đến lúc liền kêu các học sinh trở về nhà. Dù sao anh vẫn là thầy giáo, bọn họ cũng không thể quá càn rỡ, đành phải ngoan ngoãn nghe lời anh đi về nhà.
Từ Du Mạn lần này không uống say, cuối cùng không cần anh phải ôm về nhà. Cô vẫn ở tại căn hộ đã thuê lúc trước, cho nên Cố Uyên cũng cùng cô ở trong căn nhà nhỏ của cô.
Chơi cũng chơi đã rồi, vẫn là phải bắt đầu học tập. Cố Uyên mặc dù nói quản lý tương đối lỏng, nhưng cũng không nói là hoàn toàn mặc kệ, ở phương diện học tập vẫn là phải nắm chắc một chút, sắp thi đại học rồi. Bắt đầu khẩn trương học tập.
Từ Du Mạn ban ngày cùng mọi người lên lớp, buổi tối ở trong nhà đọc sách, Cố Uyên thấy cũng có chút buồn bực:
“Em đọc sách như vậy có tác dụng sao? Anh phát hiện lúc lên lớp em còn có thể ngủ gà ngủ gật.”
“Không có biện pháp, khống chế không nổi mà.”
Đi thăm Kim Tự Tháp!
“Như vậy là không được. Buổi tối nhất định phải ngủ, nếu không ngày hôm sau đi học không có tinh thần, như vậy chính là mất nhiều hơn được rồi.” Cố Uyên tận tình khuyên bảo. Anh trước kia vẫn không biết phương pháp học tập của cô lại liều mạng như vậy.
“Em biết nhưng lại cảm thấy không làm bài trong lòng không yên tâm được.” Cô cũng biết phương pháp này không phải là phương pháp tốt, nhưng mỗi lần sắp thi cử cô không đọc sách làm bài sẽ cảm thấy trong lòng trống trải, thật sự luôn thấy căng thẳng không thôi.
“Đừng nghĩ như vậy. Sức học của em cũng rất tốt, xem nhiều cũng chỉ là lãng phí thời gian mà thôi, em chỉ cần theo thời gian làm việc và nghỉ ngơi bình thường là được rồi.”
“Em bình thường cũng như vậy.” Bình thường buổi tối cô đều rất khuya mới ngủ, cô phải viết truyện.
“…” Cố Uyên ôm eo của Từ Du Mạn: “Mau ngủ.”
“Được.” Nói làm là làm luôn, cô lật người bò dậy, mở đèn lên, rồi lấy ra sách ngữ văn bắt đầu đọc thuộc lòng các tác phẩm văn cổ. Rất nhanh cô ngủ thiếp đi. Ngủ vô cùng ngon, trải qua thời gian một tháng mỗi ngày đều là như vậy.
Sáng sớm hôm sau Cố Uyên chuẩn bị xong bữa sáng cho Từ Du Mạn, giúp cô chuẩn bị xong bút cần dùng cho cuộc thi, sau đó gọi cô dậy.Cuộc sống của Từ Du Mạn thật sự không phải dễ chịu bình thường.
Cố Uyên đưa Từ Du Mạn đến trường học, cònmình thì trở lại phòng làm việc. Lần thi đại học này anh chủ động không làm giám khảo, nguyên nhân chủ yếu vẫn là phòng ngừa người khác nói lung tung. Ngộ nhỡ làm giám thị phòng thi của cô, người ta nói anh thiên vị, đây là chuyện tương đối phiền phức rồi.
Lúc sắp thi xong, Cố Uyên mới tới bên ngoài phòng thi chờ Từ Du Mạn đi ra. Anh mới vừa đến bên ngoài phòng thi, đã nghe thấy tiếng chuông cuộc thi kết thúc vang lên. Từ Du Mạn từ trong phòng thi đi ra, không nhìn ra biểu cảm gì.
Thời gian nghỉ ngơi buổi trưa cũng nhiều, cho nên Cố Uyên và Từ Du Mạn về nhà nghỉ ngơi một chút, buổi chiều lại đến trường tiếp tục cuộc thi. Trên đường Cố Uyên chuyên tâm lái xe. Từ Du Mạn nhìn anh một chút, dường như anh cũng không để ý lắm. Cô không muốn anh hỏi này hỏi nọ, nhưng anh không hỏi, ngược lại trong lòng cô lại không thoải mái. Đây rốt cuộc là tâm lý gì chứ.
“Này, anh sao không quan tâm đến em vậy?” Từ Du Mạn lấy khuỷu tay chọc vào hông của anh, bất mãn nói.
Anh vừa lái xe vừa trả lời cô: “Em không phải không muốn anh hỏi lung tung này kia, sẽ cảm thấy phiền sao?”
Bị vạch trần suy nghĩ trong lòng, cô xấu hổ nhưng đó chỉ là chuyện trong nháy mắt, cô da mặt dày cỡ nào chứ, rất nhanh liền khôi phục. Cười ha ha, cô lại hỏi ngược lại: “Anh biết rõ trong lòng em nghĩ như thế nào à? Ngộ nhỡ em hi vọng anh có thể hỏi này hỏi kia, quan tâm em thì sao?”
Được rồi, cô chính là da mặt tương đối dày như vậy đấy. Cố Uyên thỏa hiệp, dịu dàng cười cười, hai mắt lại vẫn chăm chú nhìn vào giao thông phía trước:
“Được rồi, em thi xong cảm giác như thế nào?”
Vừa hỏi xong đã thấy miệng Từ Du Mạn liền chu lên: “Phần phân tích bình luận thi từ em làm sai rồi, còn có viết văn rất có khả năng lạc đề rồi.” Ngữ văn thi quá kém, làm thế nào bây giờ?
“Không sao, phần phân tích bình luận thi từ điểm không cao, không phải vấn đề quá lớn. Viết văn, thường thường mà nói, em cảm giác mình làm lạc đề nhưng rất có thể chính là đang viết đúng đề đấy, điểm này không cần lo lắng.”
“Vậy sao?”
“Chính em nghĩ đi, trước kia em có phải cũng đã từng cảm thấy mình làm bài lạc đề hay không, nhưng sau khi bài thi được phát lại, giáo viên cũng không