Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341839
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1839 lượt.
thơ của mình. Chưa nói sau khi ba qua đời, mẹ vứt bỏ cô, ngay cả lúc người một nhà ở chung, kiếm tiền cũng khó khăn, đừng nói là có tiền mà mua pháo Yên Hoa.
Cố Uyên nhìn ra tâm tình của Từ Du Mạn bỗng nhiên trở nên hơi sa sút, nói qua với Phùng Nam một tiếng rồi đi tới ngồi bên cạnh cô. Cố Uyên một người đàn ông lại ngồi giữa một đám phụ nữ, có chút ngạc nhiên.
“Sau này có anh rồi.” Cố Uyên cầm tay của Từ Du Mạn. Anh biết nguyên nhân vì sao tâm tình của cô chợt không tốt. Lúc mới tới, đám Phùng Nam còn cười nhạo anh thành nô lệ của vợ rồi. Anh chỉ cười trừ, làm nô lệ của Mạn Mạn, anh nguyện ý, vui vẻ chịu đựng.
“Vâng.” Cô về sau không còn cô đơn nữa, cô có Cố Uyên, ông xã của cô.
Tôn Tôn lúc này mà nhìn không ra có cái gì bất thường thì cả đời này đã sống uổng phí rồi.
“Mạn Mạn, chúng ta đều là người thân của con.”
“Con cám ơn mẹ.” Nói chưa dứt lời, vừa nói cô đã muốn khóc. Nước mắt đầy trong chốc lát, chính là nhịn được không để cho chảy ra.
“Nói cám ơn gì chứ.”
“Mạn Mạn, chúng ta cùng chơi với bọn nhỏ thôi.” Bà xã của Phùng Nam, Trần Tĩnh đề nghị.
“Dạ được.”
Chương 89.3
Mấy người phụ nữ giống như đứa bé, tất cả đều chạy lại cùng bọn nhỏ chơi pháo Yên Hoa. Phụ nữ và bọn nhỏ cùng nhau nghịch pháo Yên Hoa, Cố Uyên cùng mấy người bạn nói chuyện phiếm, một nhóm tụ tập chỗ ông cụ Cố cũng đang đánh cờ. Chỉ nghe thanh âm tức giận của ông cụ Hàn
“Aiz, lão Cố, ông cái chiêu này học được từ chỗ nào vậy?”
“Không nói cho các ông.” Nói ra lại muốn giành cháu dâu của tôi thì sao.
“Nói một chút đi, ông cũng thắng nhiều ván như vậy rồi, nói một chút đi chứ.”
“Phật dạy, không thể nói.” Ông cụ Cố gật gù đắc ý, nhất định không chịu nói.
“Cố làm ra vẻ. Lại đi, tôi cũng không tin không thắng được ông.”
“Lại thì lại, ai sợ ai.”
Trong sân, cảnh tượng vui vẻ hòa thuận, tiếng nói tiếng cười. Đến lúc mười hai giờ đêm, tất cả mọi người ngừng lại, bắt đầu đếm ngược thời gian.
Mười, chín, tám, bảy, sáu, năm, bốn, ba, hai, một! Oh! Bầu trời đen như mực, trong nháy mắt được pháo Yên Hoa chiếu sáng. Bầu trời ngũ sắc, sáng chói ánh mắt của mọi người. Chơi đùa đủ rồi, mọi người rối rít đi về nhà. Từ Du Mạn ngay từ lúc còn ở trên xe đã ngủ thiếp đi. Về tới nhà Cố Uyên săn sóc ôm cô đến trên giường, đắp kín chăn cho cô.
Kỳ nghỉ của lớp mười hai cũng rất ngắn, thời gian ngắn như vậy, bài tập lại nhiều đến không thể nhiều hơn nữa. Từ Du Mạn đi học không muốn để cho người khác nói cô đi cửa sau nên bài tập nhất định phải hoàn thành, hơn nữa còn phải hoàn thành tốt hơn so với bình thường. Cũng may là đang học trung học, nếu là ở đại học, nếu như Cố Uyên là thầy giáo của cô, vậy thì càng phiền phức hơn. Nếu như cô thi không tốt, khẳng định có người nói Từ Du Mạn không xứng với Cố Uyên, ngay cả thi cũng thi không tốt. Nếu như cô thi tốt, nhất định cũng không tránh được có người sẽ nói Cố Uyên thiên vị.
Mùng hai tết Từ Du Mạn lại bắt đầu giống như thường ngày, kiếp sống làm bài tập. Dùng một câu nói trên mạng là muốn đem bài tập tất cả đều làm thật tốt.
Cố Uyên nhìn mà đau lòng. Buổi tối đãvkhuya Từ Du Mạn vẫn còn bận làm bài tập. Nhưng anh sao lại không biết trong lòng cô nghĩ như thế nào chứ, nên cũng không ngăn cản cô. Buổi tối lúc cô làm bài, anh bưng trà mang nước cho cô, muộn hơn còn đích thân xuống bếp làm đồ ăn khuya cho cô. Từ Du Mạn chịu đựng như vậy, ăn đêm cũng tốt hơn rất nhiều.
Cũng may truyện của cô đã gần tới kết thúc rồi, không tốn bao nhiêu thời gian để gõ chữ. Cô cũng định sau khi truyện này kết thúc sẽ dừng bút một thời gian, cho đến khi thi đại học xong mới tiếp tục lại. Mặc dù rất nhiều độc giả cũng rất luyến tiếc, nhưng cũng đều chúc cô có thể thi đậu vào trường đại học lý tưởng.
“Đã một giờ đêm rồi, có phải có thể nghỉ ngơi rồi hay không?” Không quấy rầy cô buổi tối làm bài tập, nhưng cũng không phải là không giới hạn mà dung túng cô. Đã một giờ đêm rồi, nhất định phải ngủ.
“Một giờ? Còn sớm mà.” Từ Du Mạn ngáp một cái, tiếp tục treo đèn chiến đấu ban đêm.
“Một giờ mà còn sớm? Đã trễ thế này, thức đêm không tốt cho da của phụ nữ.” Cố Uyên nói.
Từ Du Mạn qua một lúc lâu mới từ trong đống bài thi ngẩng đầu lên:
“Anh cũng biết một giờ là rất khuya à? Vậy lúc anh giày vò em cả đêm cũng không để cho em ngủ thì sao.” Còn không biết xấu hổ mà nói.
“Ặc…” Cố Uyên không còn lời nào để nói.
“Anh ngủ trước đi, em làm xong đề bài này rồi đi ngủ.”
Từ Du Mạn uống một ly trà đậm đặc, xoa xoa đôi mắt, tiếp tục làm bài tập. Cố Uyên thấy khuyên cô không được, bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là tự mình ôm Laptop ngồi chơi trò chơi bên cạnh cô, cùng nhau thức đêm.
Không ngờ lúc Cố Uyên dừng chơi ngẩng đầu lên, nhìn sang bên cạnh Từ Du Mạn cũng đã ngủ thiếp đi. Anh cất máy vi tính, nhẹ nhàng ôm lấy cô đặt lên giường. Chỉnh sửa chăn tử tế, chính mình nằm xuống bên cạnh, ôm cô, anh cũng không khỏi cười cười. Trong khoảng thời gian gần đây, hình như mỗi lần đều là anh ôm cô lên trên giường. Cô không hề tự mình lên giường đi ngủ.
Thời gian, từ