XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Tác giả: Mạn Nam

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341835

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1835 lượt.

a.
Anh cũng không nói gì, nếu Mạn Mạn đã quyết định, anh sẽ phục tùng vô điều kiện. Sự thật là Chương Xuyến Vân Xảo nói đúng, dù sao những chuyện này nếu Từ Du Mạn đã mở miệng, Cố Uyên tuyệt đối sẽ không nói nửa câu không được.
“Nếu mọi người đối với chúng tôi nhiệt tình như vậy, vậy thì chọn ngày không bằng gặp ngày, ngay tối hôm nay thì thế nào? Tôi cho các em xin phép nghỉ, buổi tối không cần tự học.”
Cố Uyên vừa nói xong cả lớp liền hô to: “Được rồi, bây giờ bắt đầu vào học, mọi người im .”
Sau khi tan học, các bạn học trong lớp bên cạnh đều chạy tới hỏi rốt cuộc có chuyện gì xảy ra. Rổi một truyền mười, mười truyền một trăm, toàn trường trong một buổi sáng đã biết tin tức Từ Du Mạn cùng Cố Uyên đã kết hôn rồi.
Mọi người rất hâm mộ Từ Du Mạn, có thể câu được chú rể rùa vàng khí khái đẹp trai như vậy. Điểm này đúng là ao ước mà không được, càng thêm hâm mộ là học sinh ở lớp bọn họ được người ta mời ăn cơm, đó không phải là thoải mái bình thường . Rất nhiều người tiếc hận đan xen, buồn bực muốn chết, buồn bực tại sao chính mình không phải học sinh ở lớp bọn họ chứ. Được học ở lớp của Từ Du Mạn, phúc lợi thật là rất lớn.
Vốn Từ Du Mạn định tìm một nhà hàng bình thường là được rồi, nhưng không ngờ Cố Uyên lại đặt chỗ ở nhà hàng cao cấp Ngũ Tinh rồi. Chỗ ngồi cũng đặt rồi, cô không thể cố tình gây sự, không muốn để anh hủy chỗ. Chỉ là một mình đau lòng số tiền kia, chỗ ngồi trong nhà hàng lớn cấp năm sao, một bàn xài hết bao nhiêu tiền chứ? Lớp bọn họ ngồi khoảng sáu bàn, vậy là tốn mấy vạn tệ.
Từ Du Mạn ngồi trong phòng làm việc của Cố Uyên, u oán tính toán sẽ phải tiêu mất bao nhiêu tiền. Lúc này cô cảm giác mình có chút hối hận đã đồng ý mời ăn cơm.
“Đừng tính nữa, cũng không phải muốn em bỏ tiền ra mà.” Cố Uyên buồn cười nói. Cô nhóc Mạn Mạn ham tiền.
“Ai nói không phải em bỏ tiền?” Từ Du Mạn bĩu môi, hỏi ngược lại.
“Hả?”
“Của anh chính là của em, anh cũng không được phép quỵt nợ.”
“Ừ. Của anh chính là của em. Chút tiền này không đáng gì, đừng tính nữa. Cái khác anh không dám nói, nhưng tiền anh có.” Cố Uyên đối với điểm này tràn đầy tự tin .
“Còn nữa, anh làm gì mà đặt mười bàn? Lớp chúng ta có hơn sáu mươi người, nhiều nhất bảy bàn không phải đủ rồi sao?”
“Em cho rằng chỉ có lớp chúng ta à? Còn có mấy giáo viên nữa, nói không chừng còn có học sinh lớp khác chạy tới đấy. Không đúng, mười bàn không đủ, đặt thêm mười bàn nữa.” Cố Uyên tùy tiện tính một chút, cho ra kết luận này.
Từ Du Mạn nghẹn lời, sớm biết thì không tính rồi, tính toán, không ngờ được lại nhiều tiền như vậy.
“….”
Buổi tối các thầy cô giáo đều tới, bạn cùng lớp không thiếu một người. Hơn nữa còn có rất nhiều người cô không biết cũng tới. Cô thấy nhiều người như vậy, co rút khóe miệng. Quả nhiên thầy Cố nói đúng, tại sao có nhiều người như vậy tới ăn chực?
Nói là ăn chực, trên thực tế ai mặt dày chỉ mang miệng tới chứ? Học sinh còn đỡ nhưng các giáo viên thì càng không thể. Cho nên rõ ràng là tương đương với bữa tiệc tối liên hoan, cuối cùng biến thành giống như tổ chức tiệc cưới lần thứ hai.
Tất cả mọi người đều mang theo tiền mừng, Từ Du Mạn cũng không có thời gian tới nhận nên nhiệm vụ vinh quang mà gian khổ này liền giao cho Chương Xuyến.
Chương Xuyến thật là thụ sủng nhược kinh. Phải biết rằng khoản tiền mừng đám cưới đối với một học sinh trung học mà nói, cũng không phải một con số nhỏ. Mà Từ Du Mạn cứ như vậy yên tâm giao cho cô, sao có thể không cảm thấy được sủng ái mà kinh chứ. Chương Xuyến cam kết, nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ. Vân Xảo có chút mất hứng, sao cô lại không có việc gì làm vậy.
“Cậu với tớ cùng tiếp đãi khách. Xong chuyện, có phần thưởng.”
“Được.”
“Vui mừng vậy sao?”
Hai người cùng đi đến cửa nhà hàng, một vài giáo viên đi tới thấy Từ Du Mạn đang đứng ngay cửa, đều ý vị sâu xa mà nhìn cô. Lúc không có người nào tới nữa, Từ Du Mạn mới cùng Vân Xảo đi vào trong. Cố Uyên đang chào hỏi ở mỗi bàn. Cô để cho Vân Xảo tự mình đi tìm Chương Xuyến, ngồi cùng Chương Xuyến, còn cô thì đi tới chỗ Cố Uyên.
“Chúc hai người trăm năm hảo hợp.”
“Cám ơn.” Từ Du Mạn ưu nhã giơ lên ly rượu trong tay, uống một hơi cạn sạch. Cố Uyên không nói gì, cũng giống cô, uống ly rượu vang.
“Chúc hai người đầu bạc răng long, cuộc sống hôn nhân hạnh phúc.”
Lại một ly rượu. Cô cũng có chút chán ghét trường hợp này rồi, mỗi lần đều là uống rượu, uống rượu càng không ngừng uống rượu.
“Cám ơn.”
“Ha ha, không ngờ hai người động tác nhanh như vậy, đã kết hôn rồi. Nhưng vẫn là chúc hai bạn hạnh phúc. Sớm sinh quý tử, lời như thế vẫn là chưa vội nói, ha ha.”
“Cám ơn.”
Gặp được nữ Đường Tăng, cô cũng không nghĩ đến nữ Đường Tăng cũng tới. Đối với chuyện này nữ Đường Tăng này trong trường hợp tương tự sẽ không tham gia. Lần này xem như rất nể mặt hai người. Nữ Đường Tăng cũng giơ lên ly rượu trong tay mà nói:
“Cái khác không nói nhiều, không quên học tập là được.”
Thật ra Nữ Đường Tăng cho tới nay đối với cô đều là rất tốt: “Em cám ơn.”
Tất cả mọi n