Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Tác giả: Mạn Nam

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341843

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1843 lượt.

mà một cước đạp lên trên ghế, vậy thì chính là đại tỷ xã hội đen mười phần rồi:
“Aiz, tôi nói này, anh mà còn nhìn chằm chằm vào tôi nữa, coi chừng tôi móc mắt anh ra.”
“Em yên tâm đi, anh canh chừng cho em.” Cố Uyên nào phải canh chừng mà là đang quạt lửa bùng lên.
Nói không lại Cố Uyên



Trước nay chưa từng yêu cô ấy


Yến Trầm Phong nhìn Trương Chương Việt điềm nhiên như không, bình tĩnh, tự nhiên, có chút không tự nhiên u oán nhìn Cố Uyên, ánh mắt kia giống như đang nói với Cố Uyên:
“Sao không nói cho tôi biết cậu ta cũng đến đây?”
Mà Trương Chương Việt lại làm như không nhìn thấy Yến Trầm Phong, hoàn toàn xem Yến Trầm Phong như không khí. Thẩm Mặc Dư dĩ nhiên cũng cảm thấy Trương Chương Việt không bình thường, mặc dù ngoài mặt Trương Chương Việt cũng không có cái gì khác lạ, vẫn như thường ngày. Thẩm Mặc Dư tiến tới bên cạnh Từ Du Mạn, để xuống đống đồ mang đến cho cô bạn, thần thần bí bí chọc chọc cánh tay của Từ Du Mạn, nhỏ giọng kề tai cô nói:
“Nhóc Mạn, cậu có phát hiện Trương Chương Việt với Yến Trầm Phong có chút dính líu gì đó hay không?”
Từ Du Mạn cố ý trả lời rất lớn tiếng: “Đương nhiên là có quan hệ, hai người đều là bạn của thầy Cố.”
“Cậu cũng quý trọng phần tình nghĩa anh em này, đúng không? Vậy tại sao không bỏ xuống tất cả, nói chuyện rõ ràng với Trầm Phong.”
Trương Chương Việt do dự, nói thật, anh cũng không hận không oán Yến Trầm Phong, nhưng lại không biết cư xử thế nào.
“Qua nhiều năm như vậy, các cậu luôn là ai cũng không muốn gặp người kia, tớ bị kẹp ở giữa rất khó chịu, có được không ?”
“Chúng tôi không làm ầm ĩ cậu là đã đủ nể mặt cậu rồi đó? Lúc đầu chính là cậu làm người ta tức giận bỏ đi mà.” Cố Uyên mà độc miệng lên thì không phải người bình thường có thể chịu được.
“Nếu không thì để cho cô ta tiếp tục bị kẹp ở giữa hai người, để cho hai người còn vì cô ta mà đánh nhau sao?” Cô ta nên cảm thấy may mắn vì anh không đánh phụ nữ, nếu không cũng không phải là mắng chửi mấy câu là có thể kết thúc. Nếu là đàn ông phá hoại tình cảm anh em giữa bọn họ thì sẽ không dễ dàng mà bỏ qua như vậy.
“Ha ha.” Trương Chương Việt cũng có chút ngượng ngùng, vì một người phụ nữ lại có thể trở mặt với người anh em của mình.
Cố Uyên và Trương Chương Việt trao đổi thời gian càng dài, sắc mặt của Thẩm Mặc Dư càng khó coi. Mãi về sau, Thẩm Mặc Dư đành phải giả vờ mình không nghe được. Từ Du Mạn phát hiện hai bàn tay của Thẩm Mặc Dư đều đặt ở trên đùi, đang không ngừng vặn xoắn vào nhau.
Từ Du Mạn làm sao lại không biết tâm tư của Thẩm Mặc Dư chứ, cô đặt tay mình lên trên tay của Thẩm Mặc Dư, im lặng an ủi bạn mình. Thẩm Mặc Dư nhìn về phía Từ Du Mạn, chua xót cười cười. Thấy nụ cười của bạn mình, trong lòng của Từ Du Mạn căng thẳng. Đây là lần đầu tiên A Dư thích một người đàn ông.
“Nhóc Mạn, tớ có chút không thoải mái, không chơi với cậu nữa, tớ đi về trước đây.”
Bởi vì anh coi trọng em



Em chính là thích thầy trò yêu nhau


Cố Uyên giơ tay lên lau nước mắt cho cô, cánh tay và lòng bàn tay cũng có chút đau, nhưng không quan trọng.
“Cha anh không chấp nhận em. Anh bàn điều kiện với cha anh, anh rời khỏi êm, tuân theo ý muốn của ông ấy đi Anh, hoàn thành nhiệm vụ mà ông ấy sắp xếp cho anh. Nhưng ông ấy phải bảo đảm cuộc sống của em, hơn nữa sau khi anh trở về, phải đồng ý để cho anh cưới em làm vợ.”
Không ngờ cha lại gạt anh đưa Mạn Mạn đi, còn đưa cô đến một gia đình như vậy, để cho cô chịu nhiều cực khổ. Anh muốn quay về nhưng quay về không được, cầu xin cha mình thì ông ấy cũng không để ý tới anh. Anh bị kìm chân ở Anh, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ của mình, tranh thủ để có thể quay trở về sớm hơn, sớm được nhìn thấy Mạn Mạn của anh, làm cho cô hạnh phúc.
“Tại sao đi cũng không nói cho em biết? Em cho là anh không cần em nữa…”
“Đồ ngốc, anh sao lại không cần em chứ? Anh sợ nói cho em biết, em sẽ khóc, anh sẽ không nỡ rời đi.”
“. . . . . .” Cố Uyên dù thế nào cũng không nghĩ ra Từ Du Mạn còn có ý nghĩ này. Nếu anh biết ý tưởng của cô, không biết sẽ có vẻ mặt gì đây?
“Thầy Cố ….” Từ Du Mạn nhẹ nhàng dựa đầu trước ngực Cố Uyên, nhỏ giọng kêu.
“Ừ.”
“Thầy Cố.”
“Ừ.”
“Thầy Cố.”
“Ừ.” Từ Du Mạn liên tục gọi ‘thầy Cố’, Cố Uyên vẫn đáp lời. Không có ý tứ gì khác, chỉ đơn thuần gọi và đáp. Sự yên tĩnh hài hòa giữa bọn họ, cái loại ăn ý này đã không ai có thể phá vỡ được. Cô không hỏi Cố Uyên ở Anh sống như thế nào, anh cũng không hỏi cô đã trải qua cuộc sống ra sao, hiện tại hỏi chuyện này đã không còn ý nghĩa nữa rồi.
Không biết đã qua bao lâu, cô mới lại nghĩ tới chính sự của mình: “Đúng rồi, câu hỏi của em còn chưa hỏi xong đâu. Đều tại anh, làm cho em thiếu chút nữa đã quên mất chính sự.”
Cố Uyên dung túng cho Từ Du Mạn làm nũng, kiểu làm nũng này trước đó anh cầu còn không được. Bây giờ có được rồi, anh nhất định sẽ vô cùng quý trọng:
“Em hỏi anh có phải cũng thích cô ta hay không, anh nói rồi a