Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Tác giả: Mạn Nam

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341848

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1848 lượt.

g tiện cái gì mà thầy Cố đó.
Từ Du Mạn ước chừng đã đoán được là chuyện gì xảy ra, “Nhóc Xảo, cậu nghe lầm thôi? Tớ vừa rồi không nói gì mà, tớ đang ở trên đường, có thể là cô gái bên cạnh nói đó.”
“Ha ha, nhưng tớ nghe thanh âm của cô đó sao giống như thanh âm của cậu thế? Hơn nữa trên đường làm sao lại yên tĩnh như vậy?”
“Đúng ha, tớ cũng thấy kỳ quái, trên đường sao lại chỉ có tớ với cô gái bên cạnh nhỉ.”
“. . . . . .”
Vân Xảo không biết nên làm sao nói tiếp, quay đầu lại, nháy mắt với Chương Xuyến, Chương Xuyến liền hiểu ý tứ của Vân Xảo, đến lượt cô tấn công.
“Khụ khụ, Mạn Mạn.”
“Hả?”
“Cậu với thầy Cố đang ở cùng nhau?”
“Ừ, thầy ấy đang ở bên cạnh tớ, nhưng thầy ấy không tiện nghe điện thoại.”
Chương Xuyến cùng Vân Xảo đồng thời nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt nhau. Không phải đang tắm, bởi vì thầy Cố ở bên cạnh cô ấy, hơn nữa không có tiếng nước chảy. Trong đầu của Chương Xuyến, Vân Xảo hiện lên cảnh tượng giống nhau. Trên giường người đàn ông đang khai khẩn trên người của cô gái, bất chợt điện thoại vang lên. Cô gái với cặp mắt mê ly ôm lấy đầu người đàn ông, ngăn cản anh ta tiến công: “Anh… có điện thoại.”, “Mặc kệ nó!” Người đàn ông không quan tâm tiếp tục di chuyển miệng tới những nơi khác. Cô gái không ngăn cản được, nhưng điện thoại liên tục vang lên, không có cách nào khác, cô gái đành phải nói, “Chậm một chút, em nghe điện thoại.” Sau đó cô gái nhận điện thoại nói: “Anh ấy hiện tại không tiện nghe điện thoại.”
“Thầy Cố đang ở bên cạnh cậu, sao thầy lại không rảnh không tiện nghe điện thoại mà cậu lại tiện nghe điện thoại chứ?”
“A, tay chân của thầy không tiện, không rảnh nghe điện thoại.” Chương Xuyến cùng Vân Xảo tiếp tục vội vã liếc nhau một cái, xem ra họ đã đoán đúng.
“Mạn Mạn, thành thực khai báo, cậu và thầy Cố đang ở cùng nhau?”
“Đúng vậy.”
“Thầy Cố hiện tại có thể đang bận, cho nên không tiện nghe điện thoại, cậu liền nghe giúp thầy ấy?”
“Đúng vậy. Ừm… Đau!” Đau? Trong đầu của Chương Xuyến với Vân Xảo tiếp tục xuất hiện mấy cảnh cấm trẻ nhỏ gì đó.
“Thật ra thì cậu cũng đang bận hả?” Vân Xảo gia nhập cuộc đối thoại.
“Ừm….” Chương Xuyến cùng Vân Xảo cũng không phân biệt rõ cái ‘ừm’ này của Từ Du Mạn là trả lời họ hay chỉ là khống chế không được mà thở gấp. Hô hấp của Mạn Mạn có chút dồn dập nha. Chương Xuyến cùng Vân Xảo vẫn còn đang chìm trong tưởng tượng của mình, cũng không nói gì nữa. Lại nghe Từ Du Mạn kêu một tiếng:
“Nhẹ một chút, đau chết mất.”
“Ặc… Chúng tớ không quấy rầy cậu với thầy Cố nữa, hai người tiếp tục… tiếp tục.”
Chương Xuyến và Vân Xảo cực kỳ ăn ý nói cùng lúc, lại nghe Từ Du Mạn nói:
“Đừng vội cúp máy, các cậu tới đây một chuyến đi.” Chương Xuyến cùng Vân Xảo nghĩ đến tà ác hơn rồi, chẳng lẽ Mạn Mạn thích bị người ta quan sát tại chỗ? Nói thật, rất hấp dẫn người ta, họ còn chưa từng quan sát tại chô cảnh xuân của người thật đấy. Dáng người và gương mặt của Mạn Mạn so với Tiểu Lan Tiểu Thương tốt hơn nhiều. Chưa nói đến là thầy Cố so với mấy tên đàn ông kia, đó là một người là mây, một người là phân và nước tiểu, khác nhau một trời một vực. Màn biểu diễn của Mạn Mạn với thầy Cố, thật là muốn nhìn.
“Được, nhà cậu hay là nhà của thầy Cố?”
“Bệnh viện! Ở bệnh viện.” Từ Du Mạn đồng thời cúp máy, nói “Nhóc Xảo thật sự Xuyến Xuyến dạy hư rồi.”
“Tôi thấy xấu nhất là em đó.” Dung Hiên nói xong, bôi thuốc vào chổ bị thương trên chân của cô.
“Ha ha, em chính là giáo dục họ một chút, làm cho tư tưởng của các cô ấy đừng tà ác như vậy, phải rõ ràng đơn thuần giống như nước, họ chính là muốn suy nghĩ theo hướng tà ác.” Từ Du Mạn nói đến hợp tình hợp lý.
“Nhẹ một chút, rất đau đó.” Cố Uyên nhìn thấy Từ Du Mạn lập tức đổi sắc mặt, liền biết là đụng phải chỗ đau của cô, liền lên tiếng nhắc nhở. Thật là lúc đang nói chuyện đùa rất đau lại cố nén, cũng không nói không rên lên tiếng.






Chỉ là một người không quen biết


“Anh mà biết đau lòng sao?”
Dung Hiên mặc dù ngoài miệng nhạo báng Cố Uyên, nhưng động tác vốn rất nhẹ lại càng nhẹ nhàng hơn, giống như là đối đãi với trân bảo dễ vỡ vậy. Từ Du Mạn nhìn vẻ mặt Dung Hiên chuyên tâm bôi thuốc cho mình, đột nhiên cảm thấy có chút không tự nhiên, có chút bối rối, không khỏi nói :
“Đừng nghe anh ấy, mạnh tay một chút cũng không sao, em có thể nhịn.” Cô sợ nhìn thấy trong mắt Dung Hiên giống như có cái gọi là nghiêm túc, đau lòng.
Dung Hiên lại trả lời trống đánh xuôi kèn thổi ngược: “Thật xin lỗi, mới vừa rồi làm đau em.”
“Không có việc gì, hắc hắc.”
“Thầy Cố, vết thương của thầy làm sao lại có? Nghiêm trọng như vậy, thầy có đau không?”
“Không có việc gì.” Cố Uyên nhàn nhạt nói, vẻ mặt có chút cứng nhắc. Không biết anh là không thích ứng với việc bị nhiều người như vậy vây vào giữa hay là không thích sự quan tâm của Chương Xuyến và Vân Xảo.
“Lớp trưởng, hai người xảy ra chuyện gì? Sao đều bị thương?” Lý Cương hỏi.
Từ Du Mạn lập tức cảm thấy vui mừng, cũng kh