Tác giả: Mã Giáp Nãi Phù Vân
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341273
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1273 lượt.
nhận mẹ anh, thừa nhận cả nhà anh! Anh có ý gì hả?” Tôi không muốn nhìn mặt anh nữa, bất đắc dĩ muốn chui qua dưới cánh tay anh ra ngoài.
“Kỳ Nguyệt, em được lắm.” Đột nhiên anh giương khóe miệng lên cười, không cho tôi kịp phản ứng, anh dùng sức nắm lấy cằm tôi, đầu tôi chợt nóng lên, anh đã hung hăng hôn lên môi tôi, cả người tôi cứng ngắc, chỉ có thể cảm giác được mội anh đang bá đạo trên môi tôi.
Chờ tôi lấy lại tinh thần, tôi giơ tay lên đánh vào ngực anh, anh nắm tay tôi lại, vững vàng cố định hai vai tôi tiếp tục công việc hôn tôi.
Tôi không thể cử động, xấu hổ, bao nhiêu tức giận trào ra từ trong hốc mắt.
Tô Tín cảm giác tôi đang khóc, buông tôi ra, ánh mắt mềm xuống: “Em khóc cái gì?”
“Làm tôi sợ muốn chết, làm tôi sợ muốn chết. Anh cái tên biến thái này!” Tôi chỉ biết tức giận khóc rống lên, thân thể vẫn còn đang khiếp sợ mà chưa nhúc nhích gì.
Cánh tay anh dịu dàng ôm tôi vào trong ngực, bên tai nghe được giọng nói trầm muội dịu dàng của anh.
“Không phải cái gì em cũng không sợ sao, Kỳ Nguyệt, em có dám thử hẹn hò ở chung một chỗ với anh không?”
“Kỳ Nguyệt, em thật sự phụ sự kỳ vọng của quản lý, em nhìn đi, bao nhiêu khách bị em làm cho hoảng sợ, chẳng lẽ em không xử lý tốt chuyện tình cảm riêng tư của mình một chút được sao?
Chị quản lý tức giận day trán đi qua đi lại.
Tôi nhìn chị ấy không chớp mắt, trong lòng cảm thấy rất oan uổng, đợi chị ấy mắng xong mới mở miệng nói: “Quản lý, chuyện này không thể trách em hết được, muốn trách thì trách anh ấy!” Tôi giơ tay lên chỉ vào cái người tên Tô Tín đang an tĩnh ngồi nghĩ bên cạnh, anh chống bàn đứng dậy, hai chân rất thon dài.
Quản lý nghiêng mắt nhìn anh, đi tới trước mặt anh, đưa ngón trỏ chỉ vào anh oán niệm một lúc mới thở dài nói: “Chàng trai trẻ, nhìn cậu đẹp trai như vậy tôi cũng không nở lòng trách cậu.”
Tôi xỉu!!
Ánh mắt quản lý sắc bén như muốn giết người: “Kỳ Nguyệt, đừng ồn nữa!”
“……”
Đợi tôi im lặng, giọng nói chị ấy cũng dịu xuống: “Chàng trai, có lẽ bạn gái của cậu thích làm ở đây, thật ra thì biểu hiện của Kỳ Nguyệt cũng rất tốt, nếu không cậu để Kỳ Nguyệt tiếp tục làm ở đây đi?”
“Không được!” Tô Tín mỉm cười, giọng nói lạnh đi: “Cô ấy còn ở đây ngày nào thì tôi ở ngày đó, mong chị hiểu.”
Quản lý trầm mặc.
==rất tốt, Tô Tín anh rất mạnh mẽ, em không có cách nào đánh bại anh, da mặt anh tiến hóa dày đến nỗi không ai đập bể được rồi………..
Cuối cùng, quản lý cũng để tôi bị mang đi.
Tôi xách túi, ngoài đầu nhìn ba chữ màu đỏ to đùng KFC, đáy lòng có một chút cảm giác thê lương.
“Kỳ Nguyệt.” Tô Tín đứng bên cạnh tôi, sâu kín nói: “Vừa rồi ở nhà vệ sinh anh có hỏi em một câu, câu trả lời em như thế nào?”
“What? Vừa rồi xảy ra chuyện gì? Anh hỏi em cái gì?” Tôi mở to mắt vô tội nhìn anh.
Tô Tín quay đầu đi, khóe môi cong lên nụ cười yếu ớt: “Vậy anh giúp em nhớ lại?”
Tôi lập tức nhảy ra xa 5 trượng (đơn vị đo TQ): “Được thôi, anh là cái tên dâm tặc. Từ nay về sau, hai chúng ta khôngg thiếu nợ gì nhau, đường ai nấy đi!”
“Đừng có ỷ vào người yếu thế mà chống lại.” Đôi mắt Tô Tín nheo lại: “Sớm muộn gì em cũng sẽ gặp lại anh.”
●●●●●●
Quay về ký túc xá, tôi đem hết tất cả tài liệu của những công ty trong thành phố N ra nghiên cứu, công ty tuyển sinh viên làm thêm hè đúng là không ít, tôi lưu lại hết các cách liên lạc rồi thở phào, ngã xuống giường.
Ký túc xá như một lò lửa, đáng thương cho tôi chỉ mỗi cây quạt nhỏ xíu, gió thổi ra chỉ là gió nóng.
Tôi nhìn trần nhà, cảm thán bản thân đùng là không tâm không phổi, con mẹ nó, bị cưỡng hôn mà vẫn ở đây im lặng chịu thiệt thòi. Hơn nữa cái người cưỡng hôn kia cũng không đáng tin cậy, một chút tâm ý muốn phát triển lâu dài cũng không có, gặp lại anh, gặp em gái anh!
Tôi chỉ cầu xin, Tô Tín đừng tìm đến tôi nữa, đây là kết quả duy nhất tôi mong chờ.
Lật người, đang tính đi ngủ thì điện thoại ở đầu giường vang lên.
“Alo?”
“Cô Kỳ?”
Nghe cách xưng hô như vậy tôi lập tức nghiêm túc: “Cho hỏi ngài là?”
“Chúng tôi gọi từ công ty thiết kế Triều Giản, thấy cô lưu lại cách liên lạc trên web, nếu cô có ý muốn tới công ty chúng tôi thực tập thì 8 giờ sáng mai đến công ty, chúng tôi sẽ phỏng vấn.”
“À à à, tôi hiểu rồi, sáng mai tôi sẽ đến đúng giờ!”
Sau đó tôi ghi chép lại địa chỉ công ty, nghiên cứu nửa ngày trời, công ty thiết kế, rất tốt, rất rất tốt.
Tìm được công việc mới tôi rất vui vẻ không còn sầu muộn chuyện lúc nãy nữa, tôi lăn lộn một lúc trên giường rồi………ngủ mất rồi………..
Hôm sau, 6 giờ tôi đã bắt đầu đi tìm địa chỉ công ty, khi nhìn đến cổng chính của Triều Giản miệng tôi không thể khéo lại được. Nhìn công ty này rất lớn, rất có khí phách, vẻ bề ngoài rực đỏ, nhìn rất chuyên nghiệp, chỉ sợ người khác không biết ở đây là công ty thiết kế.
Tôi đứng thẳng ngực, e hèm hắng giọng, từng bước nghiêm trang mà đi vào trong, sau đó đụng phải cửa kiếng………..
Có một cô gái vóc người hoàn hảo đi vào chung với tôi, nhìn tôi mỉ