Tác giả: Mã Giáp Nãi Phù Vân
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341277
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1277 lượt.
ược, cậu cho tớ ở ké một đêm để tớ suy nghĩ giải pháp, sẽ không phiền cậu nhiều đâu.”
“Đương nhiên là không! Làm sao biết chứ!” Giọng nói Tân Hân sang sảng rồi đột nhiên trầm lại: “Mà bây giờ tớ đang ở cao nguyên Thanh Tàng, ba mẹ tớ cũng đi du lịch với công ty rồi.”
“……….” Tôi khoát khoát tay: “Thôi, để tớ nghĩ cách khác.”
Sau đó tôi gọi cho đồng chí Kỳ Liên Sơn thì điên thoại đã tắt máy, Lâm Tĩnh thì càng khỏi bàn, nhà cậu ấy cách xa thành phố N cả ngàn dặm.
Nhìn dì quản lý, dì ấy đang ngáp liên tục, hốc mắt tôi nóng lên, tôi xoa xoa mắt nói: “Dì, con quấy rầy dì nữa, con đi trước suy nghĩ cách khác.”
“Aizz, Kỳ Nguyệt, con nghe dì khuyên một câu, đầu giường cãi nhau, cuối giường hòa, con liên lạc với bạn trai cũ, chắc chắn cậu ta không thể không để ý tới con.”
Đáy lòng tôi thầm rơi lệ. Người đàn ông của tôi còn đang bị nhốt ở ký túc xá, để ý tôi bằng cách nào đây.
Tôi đi qua đi lại trong sân trường, cầm ba đồng còn sót lại đi mua ly trà sữa đá. Lúc này điện thoại vang lên, tôi vui mừng bắt máy.
“Kỳ Nguyệt, em ở đâu?”
Giọng nói Tô Tín lạnh lẽo tôi nghe mà nổi da gà.
“Tôi ở trong ký túc xá ăn trứng chơi net.” Tôi cố ý dùng đầu lưỡi tạo ra âm thanh đang liếm bơ.
“À.” Tô Tín khẽ cười nói: “Anh đang ở dưới lầu ký túc xá của em, có đồ đưa cho em, mau xuống đây.”
“Có đồ?” Tôi nhảy dựng lên: “Tôi sẽ xuống.”
Tôi chạy về ký túc xá, thấy Tô Tín đang đứng dựa vào chiếc xe, áo sơ mi đen tan vào bóng đêm.
Ví tiền à~~~~~~~~~~~chị đang đến đây~~~~~~~~~~~
“Tô Tín~~~~~~” Tôi tha thiết gọi tên anh.
Tô Tín xoay người, ban đêm thanh vắng ánh đèn hiu hắt chiếu sáng gương mặt anh, anh lạnh nhạt nói: “Em không phải là đang ăn trứng chơi net trong phòng sao, sao không thấy em từ trên lầu xuống mà từ ngoài vào?”
“cái đó…….tôi nhất thời kích động, nhảy qua cửa sổ, chạy như điên tới đây.”
“………….” Tô Tín trầm mặc.
Tôi chìa tay: “Đồ đâu, ví tiền của tôi?”
“Không có.”
“Không có?” Tôi rũ tay xuống, mở to mắt hỏi lại: “Thật?”
“uh, Tân Hân gọi cho anh kể lại tình huống của em.” Anh đi tới bên cạnh xe, mở cửa, nghiêng người nói: “Kỳ Nguyệt, trước tiên đến nhà anh.”
●●●●●●
“Không đi!” Tôi níu lấy bồn hoa, trừng anh: “Dì Kỳ tôi hôm nay muốn ngồi đây cả đêm, ngắm trăng hưởng gió.”
“Tùy em.”Đôi mắt anh nhìn tôi một lần cuối rồi khom người lên xe, khởi động xe chạy đi.
Đêm hè nóng nực, khắp người tôi đổ đầy mồ hôi, kiên cường chịu đựng, nhất quyết không thể vì cái lợi trước mắt mà quên thân.
Tô Tín hạ cửa xe xuống, mặt không thay đổi hỏi: “Hỏi em lần cuối, có đi hay không?”
“Không đi.” Tôi nghiêng đầu sang chỗ khác không nhìn anh nữa.
Cửa xe chậm rãi đóng lại, Tô Tín lái xe đi.
Tôi nhảy lên, nhìn cái xe khóc rống lên: “Tô Tín anh là cái đồ lưu manh, khốn khiếp, sao chổi, tôi hận anh chết đi được!”
La hét xong trong lòng cũng vui sướng hơn nhiều, tôi ngồi xổm xuống, oán niệm thế giới này không công bằng.
Oán niệm còn chưa xong, âm thanh tiếng xe chạy thu hút ánh mắt tôi, Tô Tín dừng xe cách đó không xa, bước nhanh tới tôi, tôi vội vàng nắm lấy đám cỏ trong tay ném vào anh, đứng dậy chuẩn bị chạy.
Anh đã nhanh hơn tôi hét lên: “Kỳ Nguyệt, em dám chạy thử xem.”
Giọng hét này của anh làm tôi đứng im tại chỗ, không cho tôi thời gian định thần lại, Tô Tín đã túm lấy cổ áo tôi, xách tôi vào xe, tôi định giùng giằng thì anh đã khom người xuống.
Mặt anh cách tôi rất gần, đôi mắt tĩnh mịch, giữa hai lông mày có chút tức giận: “Kỳ Nguyệt, em bao nhiêu tuổi rồi lại thích chơi trò chơi như vậy là có ý gì?”
Lòng tôi nhảy lên giống như đang đánh trống, lấy lại tinh thần sức mạnh tràn đầy nói: “Cháu nhỏ! Dì làm sao có thể chơi với cháu như vậy!”
Anh nghe tôi nói xong thì vẻ mặt cũng chậm rãi giãn ra.
Nhìn tôi hồi lâu làm tôi sợ hãi rút người vào trong, Tô Tín mới nhếch miệng, đôi mắt hiện lên tia sáng.
“Anh thích em không có nghĩa là anh dung túng cho em, Kỳ Nguyệt, thầy quan tâm em em cứ vậy mà tức giận?”
“Tôi nói mấy lần nữa đây, anh đã không phải là thầy tôi nữa rồi.”
Anh mỉm cười nói: “Ai từng nói là một ngày làm thầy cả đời cũng làm thầy?”
“Người nào vậy? Tôi không nhớ.”
“Được rồi.” Anh mệt mỏi xoa xoa mắt, tiếp tục hỏi: “Vậy là ông xã?”
“Tô Tín.” Tôi không biết tại sao lại tức giận, xụ mặt xuống: “Có thể đừng đùa giỡn như vậy được không? Ở công ty đã như vậy, bây giờ cũng vậy.”
“Anh nghiêm túc.” Tô Tín nhìn tôi chăm chú lập lại: “Kỳ Nguyệt, anh là nghiêm túc.”
Trên đường đến nhà Tô Tín, tôi không nói lời nào, trong lòng rất phiền muộn, mỗi lần nghe anh nói cái gì xong tôi đều có cảm giác như vậy.
Nhưng bất kể là nói cái gì, tôi cũng đã lựa chọn đi với anh, chính là một loại tin tưởng rất kỳ diệu và một cảm giác phó thác giao hết cho anh.
Có một chỗ ở còn hơn là đầu đường xó chợ.
Đến nhà anh cũng là 9h tối.
Anh vừa mở đèn đã làm tôi giật mình, anh đối với tất cả phản ứng cũng tập thành thói quen, lấy một đôi dép mang trong nhà ra cho tôi.