Cách Xa Ngựa Đực Tự Ta Làm Lên
Tác giả: Mã Giáp Nãi Phù Vân
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341276
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1276 lượt.
ch người cách xa mấy cm, hùng hồn nói: “Tô Tín, anh dám làm gì tôi trong thang máy, tôi bảo đảm tiếng kêu của tôi sẽ vang dội cả cái công ty này.”
Tô Tín buông tôi ra, trong mắt tỏa ra khí lạnh, thuận tay cầm ly café trong tay tôi, nhàn nhã nhấp một miếng.
“Ha ha…..” tôi nhỏ giọng cười.
“Cười cái gì?”
Tôi không nói, ha ha, đồng chí Tô Tín, uống nước bọt của tôi, anh đúng là cực phẩm trong cực phẩm, lựa lúc nào không lựa lại ngay lúc tôi nhổ nước bọt vào mà uống, chẳng lẽ anh đối với nước miếng của tôi yêu thích vậy sao?
Bước ra khỏi thang máy, tôi túm áo anh lại: “Tô Tín, trả tiền đây, đừng có uống chùa ly café của tôi chứ!”
Ánh mắt anh bình tĩnh nhìn tôi: “Chi phí là công ty trả, em đòi anh cái gì, Kỳ Nguyệt, em đúng là một kế toán viên giỏi, có thể tính toán đến tận chi tiết này.”
“Dù sao tôi cũng không phải làm kế toán, chỉ một em gái đi mua nước, thiều tiền một ly nước thì trừ tiền lương của chị đây, anh bồi thường cho tôi à?”
Tô Tín cau mày: “Kỳ Nguyệt, em không gọi anh là thầy coi như cũng được, bây giờ bắt đầu lên chức chị luôn rồi sao?”
“Sao hả!” Tôi đắc chí nói: “Mẹ anh còn kêu tôi gọi là chị Hạ, tôi không bắt anh gọi tôi là dì là may cho anh rồi. Tô Tín, hiện tại bây giờ tôi lớn hơn anh, phải biết kính lão đắc thọ!”
Tôi vỗ đầu mình trấn an bản thân, tạm thời đem những lời nói của Tô Tín ném qua một bên hết đi, phải vui vẻ đi theo mỹ nữ mới được.
Chọn một quán ăn gần công ty, mỹ nữ gọi súp bánh bao, chị ta chấm nước sốt bỏ vào chén tôi nói: “A, em gái, ăn thử xem.”
Tôi cắn một miếng nhỏ: “Đừng gọi em là em gái, tên em là Kỳ Nguyệt.”
Chị ta cười lên: “Vậy cũng được, chị là Lâm Dao, về sau gọi tôi là chị Dao biết chưa.”
“Uh.” Tôi nhét hết bánh bao còn lại vào miệng.
Chị ta lại nói: “Kỳ Nguyệt, chị nói cho em biết, hôm nay vào công ty ngoại trừ gặp em ra chị còn gặp một người rất hiếm lạ.”
Tôi nhai bánh bao đưa ánh mắt nghi ngờ nhìn chị ta.
“Dáng vẻ hình như tốt nghiệp rồi! Hôm nay chị đi lấy tài liệu ôm một đống trong tay, lúc ra khỏi thang máy anh ta còn giúp chị mang một đống đó.”
“Người nào?”
“Chị liếc nhìn bảng tên trên ngực anh ta, tên cũng hay là Tô Tín.”
“……….A” Tôi há miệng không biết nên nói gì.
“Em biết anh ấy?” Lâm Dao lại gần hỏi.
“Uh.” Tôi gật đầu nói: “Trước kia anh ấy là thầy của em, anh ấy còn giúp chị mang đồ hả?”
“Đúng vậy, haizzza, đứng bên cạnh anh ấy trong thang mấy, trái tim nhỏ của chị đây rục rịch muốn nhào tới đè lấy anh ấy.”
“==…………”
Lâm Dao cầm hai móng vuốt của tôi: “Em gái Kỳ Nguyệt, giói thiệu anh ấy cho chị đi, có số điện thoại anh ấy không? Anh ấy còn độc thân không?”
Tôi cắn chiếc đũa, lắc đầu rồi lại gật đầu. Tôi cũng không biết trong đầu mình đang nghĩ cái gì, không muốn nói ra nhưng lại không muốn tổn thương Lâm Dao.
Đôi mắt Lâm Dao mở to ngấn nước động lòng người: “Kỳ Nguyệt, cầu xin em, cầu xin em, em gái tốt.”
Tôi than thở, lấy điện thoại ra đọc số của Tô Tín cho chị ta, chị ta hưng phấn nhào tới muốn hôn tôi nhưng tôi đã cách xa kịp thời.
Trong lòng tôi ê ẩm, có chút đau nhói.
Mẹ, nhất định là bánh bao chấm dấm quá nhiều.
●●●●●●
Mệt mỏi quay về ký túc xá, tôi kiểm tra túi xách, tìm đi tìm lại cũng không thấy ví tiền đâu cả.
Ngồi xuống bậc thang vườn hoa, đổ hết toàn bộ đồ trong túi xách ra, xác định là đã mất tôi cực kỳ bi thương, dốc sức chà đạp những bông cúc trong vườn hoa.
Tôi biết ngay là gặp Tô Tín thì không có chuyện gì tốt, khó trách hôm nay đi thang máy có cảm giác xui xẻo.
Tôi đạp đạp, hù dọa con mèo ở gần đó, nhảy ra xa vài mét. Mẹ nó! Ngay cả con mèo mà cũng xù lông lên với tôi.
Dì quản lý ký túc xá đang xem Tv, tôi gõ cửa sổ gọi dì.
Dì kéo cửa sổ ra, nhìn tôi hòi: “Kỳ Nguyệt sao lại là con?”
“Dì ơi con bị mất đồ, tiền và chìa khóa phòng đều ở bên trong, bây giờ không về phòng được.”
“ai yo.” Dì vỗ vai tôi nói: “chắc là chia tay bạn trai rồi, trước kia con thường đi ra ngoài qua đêm, không có thói quen mang theo chìa khóa nên không để ý gì đến mấy thứ đó nhiều rồi, hôm nay coi như xong.”
==……..cái chuyện gì đang xảy ra vậy.
“Dì, dì có chìa khóa dự bị của ký túc xá không?”
“Dì làm gì có, tất cả các chìa khóc dự bị đều giao cho một phòng ban giữ mà bây giờ người ta đã tan việc hết rồi.”
“Vậy con làm sao bây giờ.” Tôi muốn khóc rồi.
“Gọi điện thoại cho bạn trai cũ của con?” dì cẩn thận hỏi.
== Dì à dì, dì ép con phải dùng phương thức đối xử với mèo hoang mà đối đãi với dì.
Nhìn sắc mặt tôi không tốt, dì quản lý không nói thêm nữa, tôi chợt nhớ tới Tân Hân vội lấy điện thoại ra gọi cho cậu ấy, điện thoại vang hai tiếng đã có người bắt máy.
“Alo?”
Tôi sửng sốt, giọng nói quyến rũ của Ninh Tiểu Bạch vừa nghe đã biết, tôi có một dự cảm xấu.
“À, cái đó, Tiểu Bạch à, tớ tìm Tân Hân.”
“À.” Cậu ta miễn cưỡng trả lời.
“Kỳ Nguyệt! Tìm tớ làm gì thế?”
“Tân Hân, tớ bị mất đồ, chìa khóa, tiền mặt mất hết tất cả rồi, bây giờ không vào ký túc xá đ