Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Tác giả: Mã Giáp Nãi Phù Vân

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341289

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1289 lượt.

ng cải cho vào miệng rồi ngẩng đầu lên, vẻ mặt hờ hửng nhưng trong đáy mắt lại có dụng ý khác: “Đàn chị, không biết tôi?”
“Hả? Tôi biết cậu? Không thể nào, bây giờ các bạn năm nhất thích nói giỡn thật, chị đây có chồng rồi đừng có tùy tiện trêu ghẹo, ha ha ha.”
Tôi vừa cười vừa tiếp tục bới cơm, trong lòng tự nhủ, bình tĩnh phải bình tĩnh........
****
Thứ ba họp hội học sinh, tôi lật tới lật lui danh sách sinh viên năm nhất thông qua phỏng vấn, không ngoài dự đoán, cái tên Cố Hành Chỉ bình yên nằm trong danh sách đó.
Lòng tôi buồn bực, cậu nhận ra tôi thì tôi đành phải nổ lực tác chiến với cậu thôi.
Cuộc họp đúng giờ tiến hành, hội trưởng lên khán đài nói vài lời cảm ơn với mọi người.
Không thể không nói, hội học sinh vô cùng nghiêm túc, ít nói làm nhiều đi học không đi trễ, đây chính là hội học sinh.
Tiếp theo hội trưởng yêu cầu các hội phó lên giới thiệu mình. Tôi kinh ngạc, đẩy đẩy hội phó bên cạnh:
“Sao tôi không nhận được thông báo lên giới thiệu gì đó?”
Lúc này hội trưởng đi xuống, tôi vội vàng kéo anh ta lại: “Xảy ra chuyện gì vậy? Chuyện gì?”
“Kỳ Nguyệt, cô không nhận được tin nhắn?”
“Tin nhắn gì?”
“Vậy thì tôi cũng không biết, hôm trước tôi đã gửi thông báo hết cho toàn bộ hội phó rồi.”
Tôi vội vàng lấy điện thoại ra hoàn toàn không có một tin nhắn nào, tôi thử gọi cho Tân Hân thì nghe tiếng nữ êm dịu, thuê bao của quý khách nằm ngoài vùng phủ sóng.==
Khó trách hai ngày nay tôi không hề nhận được tin nhắn nào của Tô Tín!
Tôi đông cứng cả người nhìn sáu người hội phó lưu loát giới thiệu xong, má ơi, tôi đây một chút chuẩn bị cũng không có, liều chết suy nghĩ lời kịch, càng nghĩ càng loạn. Tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh bước đi lên trước.
“Cái này.....khu khụ, tôi là hội phó.......tôi tên Kỳ Nguyệt ngành kế toán, bây giờ là sinh viên năm hai, về sau các bạn....uhm.........có thể gọi tôi là chị Nguyệt.....thật ra thì không muốn gọi cũng được.....tôi phụ trách việc ghi chép......mặc dù hơi xạo một chút nhưng tôi thật sự thích......các bạn, đừng có tùy tiện.....tôi là người nghiêm túc.......cuối cùng, uhm không còn gì nữa, tôi đi xuống==”
Bên dưới yên lặng..........
Trở về chỗ ngồi hội trưởng tức giận muốn ăn thịt tôi, còn mau là các vị hội phó kia khuyên nhủ anh ta nên anh ta mới bình tĩnh lại đi lên khán đài.
“Bây giờ có thể bầu chọn hội phó mình muốn rồi, hãy viết tên của mình vào dười khung tên hội phó mình muốn.”
Tôi nằm úp sấp trên bàn nghe tiếng bước chân đi qua, không còn hy vọng, kết quả chắc là rất thảm, tôi đây không dám nhìn.
“Wey wey wey! Cố Hành Chỉ lên rồi!” một cô gái hội phó ngồi kế bên đẩy đẩy tôi kích động kêu lên.
Tôi bi thương ngẩng đầu thấy bóng lưng Cố Hành Chỉ đang đứng trên bảng đen.
Quả nhiên phía dưới tên tôi chỉ thưa thớt một hai cái tên, không giống những người khác chen chúc nhau trên đó.
Xem chừng là chọn xong rồi, cậu ta cầm phấn lên.
Cô gái bên cạnh hưng phấn túm tay áo tôi: “Của tôi đấy, là tên tôi!”
Tay Cố Hành Chỉ đột nhiên chuyển sang một bên, viết xuống...........
Cố Hành Chỉ.
Ba chữ viết lấp lánh xuất hiện phía dưới tên tôi.
Cô gái túm tay áo tôi thất vọng thở dài.
Cố Hành Chỉ quay lại chậm rãi đi ngang qua tôi.
Trong nháy mắt có một làn gió thoang thoảng xông vào tâm trạng ngổn ngang của tôi..........






Bắt đầu từ đó, Cố Hành Chỉ theo tôi lăn lộn……
Biết rõ trên núi có hổ mà vẫn cứ leo. Là do đứa trẻ này muốn làm khổ chính mình không liên quan tới tôi.
Tôi cố ý sắp xếp cho cậu ta trực hội học sinh vào tối hai ngày nghỉ.
Mỗi lần tới thời gian này là tôi lại nhắn tin thúc giục cậu ta «8 giờ tối đi trực, không được đến trễ, nhớ đến chỗ thư ký đánh dấu, nhận được thì trả lời."
Cậu ta cũng biết mà nhắn lại một chữ, oh.
Lúc đến phòng hội học sinh chỉ có Cố Hành Chỉ và ba cô gái ở đó, cậu ta yên lặng ngồi đọc sách ở bên bàn làm việc.
Tôi ngồi xuống đối diện cậu ta: “Này, cấp trên tới kiểm tra.”
“Oh.” Đầu cậu ta cũng không thèm ngẩng lên chỉ lo đọc sách.
Xỳ ―― thái độ gì đây, tôi lấy điện thoại ra chơi xếp gạch (Tetris), gió lạnh từ cửa sổ phía sau thổi vào, tôi nhìn nhìn Cố Hành Chỉ, trên người cậu ta chỉ có duy nhất một cái áo sơ mi, đúng là băng ngàn năm.
Không quan tâm cậu ta nữa, tôi để điện thoại xuống đi đóng cửa sổ.
Ngồi một lúc tôi khát nước, cầm túi lên đi mua trà sữa, ngồi chờ ở đó bà chủ vừa làm vừa nói
“Mua cho bạn trai à?”
“Không phải == mua cho đàn em.”
“Đàn em cũng là đối tượng dự bị tốt đấy, sớm muộn gì cũng có phát sinh, không phải các cô gái bây giờ đều thích tình chị em hay sao.”
“……………”
Tôi im lặng, tinh thần tám chuyện bây giờ đúng là thiên hạ vô địch.
Trả tiền xong, tôi vui vẻ hát hò trên đường về phòng làm việc, đưa 1 ly cho Cố Hành Chỉ: “Uống đi, là cấp trên an ủi cấp dưới.”
“Không muốn uống nhựa.”
“Cái gì?”
“Cậu chưa nghe nói uống trà sữa là uống nhựa sao?”
“Mẹ nó, không uống thì thôi.”
Tôi ngồi vào chỗ mình, Cố Hành Chỉ từ